Chương 15: Cục phân (2)

Gần đây bởi vì Tiếu

Phàn quá mức căng thẳng nên dẫn đến thần kinh bị suy nhược, động tác của Phỉ Phỉ hơi mạnh một chút cũng có thể dọa linh hồn nhỏ bé của anh bay

ra ngoài. Lương Kiều vừa đến đã chạy lại ôm, làm anh nhìn thấy mà kinh

hồn táng đảm, may mà cô chỉ ôm Phỉ Phỉ lên, điên một một lúc rồi để

xuống, không giống ôm xoay tròn một vòng lúc trước.

"Thật sự béo lên nhiều." Lương Kiều cảm thán, thấy cằm của Phỉ Phỉ đầy đặn gấp đôi, ngứa tay gãi gãi.

Tiếu Phàn yên lặng nhặt vali hành lí mà Lương Kiều vứt trên mặt đất lên, lại muốn cầm vali hành lí của hai người còn lại: "Để tôi cầm cho."

"Cảm ơn cảm ơn!" Thư Nam lập tức đưa hai vali cho anh.

Vạn Thiên khách khí cười cười: "Không sao, tôi tự cầm là được, nhiều quá anh cầm không nổi."

Mọi người thân mật chào hỏi xong, Tiếu Phàn lái xe đưa mấy người Lương Kiều đến khách sạn.

Phỉ Phỉ vốn muốn đưa Lương Kiều về nhà ở, dù sao phòng trong nhà Tiếu Phàn

cũng rất lớn, ở lâu một cái nhân hoàn toàn không là vấn đề, cuối cùng bị Tiếu Phàn khuyên không nên.

Mặc dù quan hệ của cô và Lương

Kiều tốt mọi người đều biết, nhưng người ta ba người cùng nhau đến, chỉ

mời một người đến nhà, trong lòng những người khác khẳng định không

thoải mái; nếu là mời hết mọi người, không nói đến cha mẹ có thể bất mãn hay không, trong nhà quá nhiều người ngoài cũng bất tiện.

Quả thực hai người Phỉ Phỉ cùng Lương Kiều tiểu biệt thắng tân hôn, dính

cùng một chỗ không tách rời. Không thể mang Lương Kiều về nhà, Phỉ Phỉ

dứt khoát ở trong khách sạn, bốn người phụ nữ ở trong một căn phòng ríu

ra ríu rít, liên tục vui đùa đến tối, lúc ấy Tiếu Phàn mới đến đón cô về nhà.

Sáng sớm hôm sau cô lại chạy qua, làm ồn đến nỗi Lương Kiều còn đang ngái ngủ cũng phải tỉnh dậy, xoay hai vòng khoe váy mới

của mình ra cho cô xem: "Đại Kiều, mình xinh đẹp không?"

"Xinh đẹp!" Lương Kiều mắt buồn ngủ mông lung ngáp một cái, hơi nhích sang

bên cạnh một chút, sau đó vỗ vỗ vào giường mềm mại: "Qua đây theo mình

ngủ một lát?"

"Ai nha không ngủ đâu, cậu mau đứng lên, hôm nay là buổi party độc thân của mình!" Phỉ Phỉ hưng phấn nói.

"Cái gì?" Lương Kiều ngay lập tức bừng tỉnh: "Cậu nói party độc thân, là kiểu lí giải kia của mình sao?"

Hai mắt Phỉ Phỉ tỏa sáng gật đầu: "Đúng rồi! Mình cùng Tiếu Phàn đều nói

với nhau, ngày cuối cùng của kiếp sống độc thân, chúng mình mỗi người

một nơi, không thể can thiệp lẫn nhau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!