Lúc Lương Kiều quay lại lầu trên một lần nữa, các công nhân trùng tu đang ngồi xúm lại một chỗ nghỉ ngơi nói chuyện phiếm, ăn điểm tâm cô vừa mang tới. Lão Lưu quản đốc thấy cô vừa tiến đến liền nhìn chung quanh, lập tức chào hỏi một tiếng: "Lương tiểu thư, rơi đồ sao?"
"Sư phụ Lưu, nơi này của ông còn sơn không, màu sắc tươi sáng một chút."
"Có đấy." Sư phó Trương chạy chỗ để đồ lẫn lộn, xách ra một hộp sơn đã mở nắp: "Màu đỏ còn còn dư lại rất nhiều, cô xem một chút có được không?"
"Được! Quá được!" Lương Kiều đưa tay nhận lấy: "Rất cảm ơn ông! Mấy người cứ ăn tiếp, lát nữa dùng hết tôi sẽ mua trả lại."
Lúc xuống đại sảnh thì đụng phải ông già treo tranh hôm trước, Lương Kiều giơ hộp sơn lên chào với ông ta: "Này, ông đẹp trai!"
Ông già thấy cô thì rất vui, nhìn tư thế của cô tò mò hỏi: "Đi chỗ nào vậy?"
Lương Kiều nhìn lướt qua bên ngoài, cười hì hì nói: "Không có đại sự gì, chỉ báo mối thù."
Ông già vui tươi hớn hở: "Được, báo đi, đừng giội lên đầu tôi là được."
Thời gian qua khu xanh hoá CBD được xây dựng rất tốt, nhất là cao ốc mới xây này, bốn phía xanh biếc. Xe thể thao dừng ở dưới một bóng cây, Lương Kiều đứng trước xe, cầm bàn chải nhúng nhúng vào trong thùng sơn.
Chắc là vừa đụng vào xe này thì chuông cảnh báo sẽ vang lên, nhất định phải tốc chiến tốc thắng mới được.
Nhưng mà viết cái gì mới tốt đây?
Ông già chắp tay sau lưng đứng ở cửa xem, thấy cô đi thẳng đến chỗ chiếc xe thể thao số lượng hạn chế, kinh ngạc nhíu mày. Trong lòng chậc chậc cảm thán, quả nhiên cô gái này có can đảm.
Ông ta ngẩng đầu liếc nhìn về góc bên phải, chỗ đó có một chiếc camera đang quay về phía trước. Dừng một chút, ông ta xoay người vào phòng an ninh.
Chờ lúc ông ta lại đi ra, Lương Kiều đã bắt đầu hạ bút, nhất thời ông ta không kìm nén được lòng hiếu kỳ, đi lên nhìn một cái.
"Cô gái này viết chữ không tệ đâu!" Còn không thấy rõ nội dung, đầu tiên đã bị cách múa bàn chải thoăn thoắt của cô làm cho kinh ngạc một phen, trong lòng càng tán thưởng. Rất ít khi thấy được người con gái nào viết chữ đến ngân câu thiết họa (ý chỉ chữ đẹp rõ ràng phóng khoáng) như vậy, tiêu sái hấp dẫn.
Nếu như quên rằng trong tay cô là bàn chải chứ không phải một cây bút lông mà nói, tư thế dùng cổ tay như này, tương đối có vài phần di chuyển như bút lông, quét ngang khí thế của ngàn quân.
Chỉ là nội dung thật sự là...
Ông già vẫn lắc đầu, không có thể diện, quá không có thể diện.
Một nét chữ cuối cùng, Lương Kiều vẽ tiêu sái mạnh mẽ ngoài ý muốn. Sau khi kết thúc, cô thưởng thức kiệt tác của mình một lần nữa, cực kỳ hài lòng. Một bên giũa sơn còn lại vào trong thùng, cô đắc ý nhướn mày với ông già: "Như thế nào, có phải bị tài hoa của tôi thuyết phục hay không?"
Vẻ mặt ông già nghiêm túc đánh giá: "Phục! Nhưng cô nên chạy mau đi, trong chốc lát chủ xe sẽ trở lại ."
"Vậy thì đi thôi!" Một tay Lương Kiều mang bàn chải cùng thùng sơn, một tay vỗ lên bả vai ông ta: "Ông cũng mau chạy đi, đừng để người ta trông thấy lại hiểu lầm là ông viết, vậy thì vui rồi ha ha ~ "
Khu vực chỗ tòa nhà này vô cùng tốt, hơn nữa khi đàm phán mua bán không biết xuất phát từ suy nghĩ quỷ dị gì, giá cả thấp hơn so với những văn phòng ngang hàng. Quan Hành đến xem qua hai lần, có ý định dời trụ sở của Quang Diệu lại đây.
Nghiệp vụ dưới cờ của Quan Ý chủ yếu là bất động sản, liên quan đến tài chính, đồ điện, máy móc... rất nhiều lĩnh vực, mấy năm gần đây phát triển truyền thông Quang Diệu mới là lần đầu tiên Quan Ý làm ăn trong làng giải trí.
So sánh với những công ty con làm ăn bên bất động sản của Quan Ý, một tay Quan Hành làm nên truyền thông Quang Diệu, không quá giống công ty con của Quan Ý, càng giống là nhặt được hơn, vất vả lắm mới dọn ra được một tầng ở Quan Ý làm văn phòng.
Quan Hành định dời Quang Diệu từ cao ốc Quan Ý ra, cũng không phải muốn đơn độc làm ăn -
- trên thực tế tất cả tài chính Quang Diệu đều đến từ tập đoàn mẹ, trước mắt cánh còn chưa cứng để tự bay được -
- chỉ là danh tiếng của truyền thông Quang Diệu càng làm càng lớn, nghệ sĩ ký hợp đồng dưới cờ càng ngày càng nhiều, vài gian phòng làm việc như vậy căn bản không đủ dùng. Mà gần đây bất động sản Quan Ý không thừa văn phòng để anh có thể dùng, đành phải chính mình đi thuê.
Chỉ là, anh đến xem cao ốc mà thôi, thời gian mười mấy phút, ai có thể nói cho anh biết vì cái gì mà chiếc xe anh yêu thích bị người ta phá hỏng thành như thế này không! Đạp! ! Đến cùng là đứa nào ngốc x dám động tay chân với bảo bối của anh! Chê sống đủ rồi đúng không!
Còn cái gì mà: Sáng sớm bản cô nương đi qua, có phương thuốc bí truyền muốn để lại, phải dùng số tiền lớn để tạ ơn, không thành thật chớ quấy rầy...
Thật con mẹ nó cẩu huyết, lúc nào thì lão tử qua sớm vậy hả! ! !
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!