Cơm nước xong, Lương Kiều cùng Dư Nhĩ tạm biệt ở trước nhà hàng, chỗ cô ở cách đây tương đối gần, cho nên cự tuyệt ý tốt đưa về nhà của Dư Nhĩ, định đi bộ về nhà, xem như tiêu cơm.
Hôm nay cô xin nghỉ phép, trực tiếp ra ngoài cùng Dư Nhĩ, cho nên ăn mặc tùy ý, bên ngoài mặc áo khoác theo phong cách quân đội đang là trào lưu, bên trong mặc áo màu vàng cùng quần đen, đi đôi giày thể thao màu trắng, vừa tươi trẻ lại mỹ lệ.
Mưa liên tiếp hai ngày, hôm nay cuối cùng cũng dứt, trong không khí còn mang theo hơi ẩm, nhẹ nhàng khoan khoái làm người ta vui vẻ, tia tử ngoại không nhiều, nhiệt độ cũng vừa vặn, thích hợp ra ngoài để vui chơi.
Cô đi trên đường dành cho người đi bộ, mua một cây kem ở cửa hàng ven đường, lấy điện thoại ra định gọi cho Phỉ Phỉ, xem buổi tối tan tầm cô ấy có muốn ra ngoài chơi hay không.
Gần đường dành cho ô tô có vài vũng nước, nhưng mà con đường này rộng lại ít xe, có rất ít xe chạy sang bên này, cho nên vũng nước đều bình yên vô sự.
Nhưng mà khi Lương Kiều đi ngang qua một vũng nước, đột nhiên có một chiếc xe thể thao màu xám sẫm đi sát lại ven đường, lướt qua cô, tốc độ xe ít nhất một trăm dặm, chạy vọt qua vũng nước, trong nháy mắt làm nước bẩn văng lên tung tóe.
"Shittt!"
Lương Kiều không hề đề phòng như bị người ta đón đầu giội cho một chậu nước đục, giơ chiếc kem đứng hình tại chỗ, toàn thân dính nước bùn bẩn thỉu ướt át. Cô bị nước bùn văng tung tóe lên mặt, mắt nhìn chiếc kem không may mắn thoát nạn trong tay, lửa giận bùng phát rất mạnh.
Chiếc xe kia ở phía trước cách cô không xa ngừng lại, Lương Kiều cho rằng đối phương muốn xuống xin lỗi, tạm thời kiềm chế xúc động muốn đi lên đánh người. Nhưng mà chờ chờ, vẫn không thấy có người bước xuống.
Vài giây sau, chỗ cửa sổ ghế lái có một bàn tay với khớp xương rõ ràng vươn ra, nhẹ nhàng quơ quơ với cô. Dưới ánh mặt trời chiếc đồng hồ quý trên tay lóe sáng, như thể muốn tuyên bố sự đắc ý kiêu ngạo không che giấu được của chủ nhân nó với cô.
Tôi nguyền rủa cả nhà anh! ! !
Lương Kiều nhanh chóng bắt đầu chạy đuổi theo, đồng thời vung tay ném chiếc kem vào chiếc xe phía trước, trong không khí vạch ra đường cong hoàn mĩ. Mắt thấy lập tức trúng mục tiêu, trong nháy mắt xe thể thao lại khởi động, như mũi tên rời cung chạy như bay.
"Bụp - -" kem rơi vào bên trong vũng nước.
Lương Kiều đuổi theo hai bước liền buông tha, đứng tại chỗ chống nạnh, tức giận cười lạnh vài tiếng.
Xe thể thao màu xám sẫm chạy như bay trên đường cao tốc, Phong Miểu Miểu nhìn Quan Hành ngồi trên ghế lái tâm tình rất tốt, thăm dò hỏi: "Vừa rồi anh biết người kia sao?"
Cố ý làm nước bùn văng tung tóe lên người ta, chắc là biết rồi. Nhưng mà cuối cùng có ý định trêu cợt, hay là chỉ muốn kéo sự chú ý của người ta? Diễn trò trước mặt cô gái xinh đẹp như thế này, vẫn cảm thấy có dụng ý khác.
"Không biết." Quan Hành chống một tay lên cửa kính xe, đỡ lấy huyệt thái dương, một bàn tay tay lái, ngón tay gõ gõ, từ trong tiết tấu có thể nhận ra sự vui sướng.
"A, em còn tưởng là anh cố ý đấy." Phong Miểu Miểu cười cười một tiếng.
"Vậy thì là tôi cố ý." Quan Hành ác liệt nhếch khóe miệng, "Coi như cô ta xúi quẩy."
"Vì cái gì vậy?" Hình như Phong Miểu Miểu rất tò mò, một mực truy vấn.
Quan Hành liếc cô ta một cái, đưa ra một đáp án lấy lệ: "Tôi không thích màu xanh lá cây."
"Anh như vậy thật bá đạo." Phong Miểu Miểu lập tức phát ra một trận tiếng cười như chuông bạc, "Như thế này với cô gái nhà người ta có phải không tốt lắm hay không, người ta vẫn là mĩ nữ đấy, chân dài như vậy, có thể nhìn ra dáng người cũng rất tốt mà."
Chân rất dài, dáng người cũng tốt, không phải có thể nhìn ra, mà là thật sự rất tốt... Trong lòng Quan Hành yên lặng đánh giá một phen, không nói gì nữa.
"Đến rồi." Xe dừng trước khu nhà ở trung tâm thành phố, Quan Hành dựa vào trên ghế ngồi, không tắt lửa, tay còn nắm trên tay lái, câu được câu không gõ.
"Anh không đi lên ngồi một chút sao?" Phong Miểu Miểu không nhúc nhích, nịnh nọt nhìn anh.
"Không được." Quan Hành trực tiếp cự tuyệt. Những người phụ nữ này đều như thế như lang như hổ, anh đi lên thì trinh tiết còn giữ được sao. Dường như ánh mắt Phong Miểu Miểu quá mức nóng bỏng, làm anh càng bực bội, bực tức nói, "Cô đi nghỉ ngơi trước đi, tôi còn có việc."
"Anh hẹn nhóm người Cao Hàn sao?" Phong Miểu Miểu cười ngọt ngào với anh: "Em có thể đi cùng anh không? Em còn chưa từng gặp mặt những người bạn kia của anh đâu."
Quan Hành khép hờ mắt liếc xéo cô ta, một hồi lâu mới nói: "Hôm nay không tiện, hôm khác đi."
"Được rồi." Phong Miểu Miểu khó nén khỏi thất vọng, nhưng vẫn dùng vẻ mặt khéo léo nhìn anh, dặn dò: "Vậy anh không cần uống quá nhiều rượu, về nhà sớm một chút, đừng làm cho dì Tưởng lo lắng."
"Biết rồi." Quan Hành nhìn cô ta xuống xe, cửa xe vừa đóng lại, lập tức khởi động xe quay đầu rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!