Hướng dẫn sử dụng đàn ông, điều thứ chín: Thượng Đế luôn thích trêu đùa con người. Mỗi lần bạn trang điểm cẩn thận ra ngoài đều vĩnh viễn không gặp được diễm ngộ, mà khi bạn chỉ mặc quần đùi ra phố đi dạo thì lại thường có thể đụng phải người đàn ông bạn vừa gặp đã yêu. Cơ hội bao giờ cũng chỉ giành cho người phụ nữ lúc nào cũng sẵn sàng, vậy thì rốt cục làm thế nào mới có thể bảo đảm không bỏ lỡ bất cứ một cơ hội nào?
Đơn giản, ngay cả xuống lầu đi đổ rác, bạn cũng phải mặc lễ phục dạ hội mới được.
***
Lộ Tấn xoay đầu cô sang phía khác, như vậy sẽ có thể bảo đảm cô không bị bột mì làm chết ngạt, anh ta cũng có thể yên tâm cầm soufflé đi mất.
Nhưng anh ta vừa cất soufflé vào trong hộp, người phụ nữ đang ngủ mơ này lại quay đầu về hướng cũ.
Đúng là ngủ không ngoan tí nào.
Lộ Tấn lắc đầu, không có ý định để ý đến cô nữa. Vừa mới chuẩn bị quay đầu rời khỏi, người phụ nữ này đột nhiên cau mũi, ngay sau đó lại đưa tay xoa xoa chóp mũi. Lộ Tấn tưởng rằng đây là cô sắp tỉnh, không nhịn được cúi đầu xem cô, đúng lúc này...
"Hắt xì!"
Cùng với tiếng hắt hơi vang dội của người phụ nữ này, đống bột mì trên kệ bếp giữa hai người lập tức bay đầy mặt Lộ Tấn.
Bột mì bay mù mịt xuống đất, tư thế kinh ngạc trợn mắt nhìn của Lộ Tấn duy trì đủ ba giây mới đột nhiên hoàn hồn lại. Cô
- ả
- này
- tuyệt
- đối
- là
- cố
- ý!
"Cố
- Thắng
- Nam!"
Tiếng gào của anh ta vang vọng bếp sau, xé rách trời cao, Cố Thắng Nam đang ngủ như chết cũng bị anh ta đánh thức. Cô ngơ ngác mở mắt, lập tức bị gương mặt bạch diện thư sinh trước mặt làm giật mình đứng phắt dậy, bàn tay hất ra, cái hộp đựng soufflé rơi thẳng xuống đất. Sau đó cô vô thức lui lại, lập tức bàn chân giẫm thẳng lên trên cái hộp.
Lộ Tấn trơ mắt nhìn màn này mà không kịp ngăn cản, lập tức nghe thấy âm thanh trái tim mình bị giẫm vỡ vụn.
Cố Thắng Nam vốn còn mơ mơ màng màng, một nửa thần trí vẫn còn vương trong mơ. Giờ đây nhìn sắc mặt Lộ Tấn, lại nhìn cái hộp dưới chân mình, dường như cô đã hiểu ra vấn đề. Đến lúc cô thấy rõ những chiếc bánh bẹp dúm lòi ra khỏi cái hộp thì cuối cùng cũng tỉnh hẳn.
"Tôi tôi tôi... tôi làm lại là được".
"..."
"Nhanh lắm, anh chợp mắt một lát là tôi làm xong ngay. Thật đấy".
Lộ Tấn cân nhắc rất lâu, hô hấp cũng điều chỉnh rất lâu, rốt cục mới nhịn xuống không tiến lên bóp cổ cô. Anh ta dùng tay lau mặt, đáng tiếc là không được như mong muốn, bột mì trên mặt không chỉ không biến mất mà ngược lại còn che kín mắt làm Lộ Tấn muốn trợn mắt cũng khó khăn: "Vì muốn ăn soufflé cô làm mà tối nay tính mạng tôi cũng phải chấm dứt ở đây rồi".
"Không đâu không đâu". Cố Thắng Nam liên tục xua tay.
Cả đời này Cố Thắng Nam chưa từng muốn xun xoe lấy lòng người nào như vậy, hết lấy nước lại lấy khăn giấy, thậm chí hết sức nài nỉ mời anh ta vào phòng nghỉ của mình. Cô lại lấy gối, lại trải chăn cho anh ta, nhân tiện nhét mớ đồ lót và tất trên giường xuống dưới nệm ghế: "Giờ anh nằm đây nghỉ một lát, tôi làm xong sẽ mang tới cho anh. Nhanh thôi mà!"
Tiếng nói vừa dứt, cô đã lao về phòng bếp với tốc độ chạy nước rút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!