Khi Cố Thắng Nam nhớ tới cuộc gọi này thì đã là chuyện nửa tiếng sau đó.
Kể cả ngón tay cô cũng đã mềm yếu vô lực, điện thoại rơi xuống cạnh giường, cô vất vả lắm mới run run nhặt điện thoại lên. Lúc này, người nào đó phía sau chợt đưa tay đến nắm cổ tay cô: "Anh bế em vào tắm rửa nhé?"
Bây giờ cả người cô ướt đẫm mồ hôi, quả thật rất cần tắm rửa, nhưng...
Cố Thắng Nam rất sợ khi vào tắm anh lại hóa sói nên vội xua tay từ chối, Lộ Tấn cũng không gượng ép, xoa xoa đầu cô rồi thoải mái bước xuống giường.
Cố Thắng Nam xoa cái lưng đau nhức, nhìn điện thoại di động. Vivian đã chấm dứt cuộc gọi từ lâu. Bị tên bạn thân nghe thấy tiếng rên rỉ của mình, bây giờ hồi tưởng lại, Cố Thắng Nam quả thật chỉ muốn chết cho đỡ xấu hổ.
Trong lúc cô đang cực kì ảo não, đột nhiên lại có tiếng điện thoại rung lên.
Cố Thắng Nam giật mình vung tay, suýt nữa ném bay chiếc điện thoại trên tay, nhưng một giây sau cô lại phát hiện...
Điện thoại của cô không hề rung.
Lúc này Lộ Tấn còn chưa đi xa, nghe thấy tiếng rung, anh cười tà ác quay đầu lại hỏi Cố Thắng Nam: "Chẳng lẽ cậu bạn của em lại gọi điện thoại đến hỏi xem anh có làm em thỏa mãn hay không à?"
Ánh mắt người đàn ông này tràn đầy ý đồ đen tối, Cố Thắng Nam lại không tranh cãi với anh mà chỉ đưa tay chỉ chiếc tủ đầu giường.
Thì ra tiếng rung phát ra từ điện thoại của anh.
Lộ Tấn đứng sững rồi quay đầu bước tới bên giường, cầm lấy điện thoại nhìn tên người gọi đến, gương mặt lập tức sầm xuống.
Cố Thắng Nam chống lưng chậm rãi bước tới: "Sao không nghe máy? Ai gọi anh vậy?"
Lộ Tấn ngẩng đầu nhìn cô một cái, được cô nhắc nhở, anh mới vừa nghe máy vừa đi đến bên cửa sổ. Ánh mắt Cố Thắng Nam cũng dõi theo bước chân anh đến bên cửa sổ, ngay cả bóng lưng anh cũng toát ra vẻ lạnh lẽo.
Dường như cố ý tránh cô, anh cố gắng hạ thấp giọng. Cố Thắng Nam dỏng tai cố gắng lắng nghe nhưng vẫn không nghe thấy gì. Mà sau khi nghe máy xong, Lộ Tấn trở lại bên cạnh cô, Cố Thắng Nam càng cảm nhận được bầu không khí rõ ràng không ổn.
Cố Thắng Nam khoác áo lên, ngồi xuống đầu giường, ngẩng đầu nhìn anh rất lâu. Thấy anh vẫn ngồi bên giường gần cô không hề nhúc nhích, dường như rất bi thương, Cố Thắng Nam không nhịn được khẽ huých: "Anh không sao chứ?"
Lộ Tấn dường như bừng tỉnh, quay lại nhìn cô, do dự một lát rồi cuối cùng cũng nói: "Ông ấy... bắt đầu di căn rồi".
"..."
"..."
"Anh nói là... Lộ Minh Đình?" Cố Thắng Nam phát hiện giọng mình cũng trở nên chua chát.
Lộ Tấn gật đầu rất khẽ.
Cố Thắng Nam thấy lòng mình trĩu nặng.
Trong lúc cô không biết có nên hỏi tiếp hay không, Lộ Tấn lại lạnh nhạt buông một câu: "Ông ấy biết anh đã về nên đẩy thời gian đọc di chúc lên sớm hơn, ngày mai".
Cố Thắng Nam không dám tin: "Ông ấy để anh và... mấy người nhà họ Lộ đó cùng nghe di chúc?"
Anh gật đầu, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu Cố Thắng Nam chính là vẻ mặt khinh thường của Lộ phu nhân khi bà ta lên án Lộ Tấn nhòm ngó di sản của nhà họ Lộ.
Sự coi thường hầu như có thể ngầm vào tận xương tủy đó còn làm người ta thương tổn hơn bất cứ tác động vật lí nào...
"Anh sẽ không đi chứ?"
"Anh vốn không muốn đi nghe di chúc, nhưng..." Anh do dự, muốn nói lại dừng.
Cố Thắng Nam lặng lẽ chờ đợi, đợi để được biết nguyên nhân anh do dự như vậy: "Nếu mai không đến, rất có thể lần sau anh nhìn thấy ông ấy chính là trong lễ tang của ông ấy".
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!