Chương 54: (Vô Đề)

Một trăm ngày... yêu nhau?

Cố Thắng Nam đột nhiên vỗ trán: "A! Em quên mất..."

Cô không nói như vậy còn đỡ, vừa nói như vậy đã phát hiện gương mặt người đàn ông trước mặt mình lập tức tối sầm. Để bù đắp lại, Cố Thắng Nam vội cười thật tươi: "Không ngờ anh lại quay về vì em... Em... em... em xúc động quá nói năng lộn xộn hết cả".

Xem ra vẻ xun xoe bợ đỡ này của cô cũng rất có tác dụng, ngọn lửa giận trong mắt anh đã yếu bớt. Anh cầm tay cô đặt lên khuỷu tay mình, dẫn cô đi tới bên bàn ăn. Thậm chí anh còn thân mật kéo ghế ra cho cô, sau đó mới đi vòng sang bên kia bàn ngồi xuống.

Nhất cử nhất động của người đàn ông này đều lộ rõ sự lịch thiệp của mọt quý ông, Cố Thắng Nam suy nghĩ hai giây rồi cau mày hỏi: "Anh đúng là Lộ Tấn chứ?"

Loa Phóng Thanh đi tới bên cạnh Cố Thắng Nam chuẩn bị rót rượu cho cô, Cố Thắng Nam trợn mắt nhìn cậu ta, ý tứ rất rõ ràng: Cậu dám hàu theo người ngoài lừa dối cấp trên? Ngày mai cậu sẽ biết tay tôi!

Loa Phóng Thanh có tật giật mình lập tức rụt cổ chuồn sang bên kia rót rượu cho Lộ Tấn. Lộ Tấn ngồi đối diện với cô, không nhanh không chậm nhấp một ngụm rượu, gật đầu ra hiệu cho Loa Phóng Thanh tiếp tục rót rượu, sau đó mới quay lại nhìn thẳng vào Cố Thắng Nam: "Sao em lại hỏi như vậy?"

"Em tưởng việc đầu tiên anh làm sau khi nhìn thấy em sẽ là đẩy thẳng em vào bếp, sau đó nói anh sắp chết đói rồi, em mau nấu cơm cho anh sao?" Nói xong Cố Thắng Nam không quên gật đầu một cái để tỏ ý khẳng định.

Lộ Tấn nhướng mày: "Trong mắt em, anh là một người đàn ông không biết cách chăm sóc phụ nữ như vậy à?"

Đáp án rất rõ ràng: "Vâng".

Lộ tiên sinh tự nhận là mình rất dịu dàng, rất biết cách chăm sóc bạn gái, một người bạn trai yêu hết mình, cháy hết mình, vì vậy phải mở miệng cãi lại cô: "Rõ ràng anh..."

Một giây sau, đột nhiên Lộ Tấn nghĩ đến một việc, kết quả là vội vàng ngậm miệng, sau đó cúi đầu nhìn điện thoại di động.

Mạnh Tân Kiệt đã biên soạn cho anh một bản "Kim chỉ nam để trở thành một người bạn trai hoàn mĩ", nội dung dài đến mấy vạn chữ đã được lưu trong điện thoại của anh. Mà vừa rồi anh chợt nhớ đến một câu: "Vĩnh viễn không được tranh cãi với phụ nữ, kể cả khi cô ấy nói sai. Nếu không sẽ chỉ làm cho phụ nữ cảm thấy bạn là người nóng nảy, lòng dạ hẹp hòi".

Lộ Tấn xem lại câu này một lần, sau đó mới lặng lẽ cất điện thoại, ngẩng đầu mỉm cười với Cố Thắng Nam: "Hôm nay em là khách, em cứ việc hưởng thụ sự phục vụ của anh là được rồi".

Vừa nói anh vừa ngước mắt nhìn về phía sau lưng cô, Cố Thắng Nam cũng quay lại nhìn theo, thì ra là nhân viên phục vụ đã mang đồ ăn lên cho họ.

Được các đồng nghiệp phục vụ, Cố Thắng Nam cảm thấy tương đối ngượng ngùng, nhưng nụ cười của người đàn ông đối diện quả thật là đẹp đến không đỡ được. Cố Thắng Nam chỉ thoáng nhìn nụ cười đó đã thấy trong lòng lâng lâng, cũng không có tâm tư để ý đến những thứ khác, chỉ im lặng ngồi nghe Lộ Tấn nói: "Lần này anh có thể ở lại đây ba ngày. Trong ba ngày này, em ở đây với anh nhé!"

Ở đây với anh?

Không biết tại sao trong đầu Cố Thắng Nam đột nhiên hiện lên hình ảnh mấy hôm trước: Một mớ đồ lót bay phấp phới như cánh hoa đào...

Lập tức mặt cô nóng bừng, lúc này cô tình cờ ngước lên, nhìn thấy Loa Phóng Thanh vẫn đang đứng trước mặt cười tít mắt nhìn cô và Lộ Tấn.

Vẻ mặt Loa Phóng Thanh vui mừng như một ông bố nhìn thấy cô con gái ế nhà mình cuối cùng cũng gả được cho người ta, Cố Thắng Nam càng đỏ mặt hơn, cuối cùng không nhịn được phải gọi Loa Phóng Thanh tới: "Ở đây không có việc gì cần cậu nữa, cậu cứ về nhà trước đi!"

Loa Phóng Thanh vốn còn muốn xem chuyện vui một hồi nữa để sáng mai còn có chuyện để kể với các đồng nghiệp, đáng tiếc là giáo viên Cố đã lên tiếng, cậu ta đành phải ra về theo ý kiến chỉ đạo của Cố Thắng Nam.

Không còn Loa Phóng Thanh đứng nhìn, Cố Thắng Nam có thể tạm thời buông lỏng, nhưng...

Dù cô rất muốn nhận lời anh, tuy nhiên lại phát hiện có một vấn đề rất nghiêm trọng cản trở bọn họ.

"Thế... ba ngày em không về nhà, phải giải thích với bố em thế nào?"

Cố Thắng Nam hỏi.

Vẻ mặt Lộ Tấn trở nên căng thẳng, Cố lão tiên sinh đúng là làm người ta đau đầu...

Suy nghĩ rất lâu, lâu đến mức đĩa tôm hùm Boston của Lộ Tấn đã nguội ngắt, Lộ Tấn mới rụt rè đề nghị: "Hay là tiền trảm hậu tấu?"

Cố Thắng Nam suy nghĩ một chút, hình như cũng không có biện pháp nào tốt hơn, vậy thì...

Tiền trảm hậu tấu thôi...

Kết quả là nửa đêm hôm đó, khi đang làm chuyện đó, điện thoại của Cố Thắng Nam đột nhiên rung vù vù.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!