Lâu lắm rồi nhóm bạn khuê mật mới tụ tập.
Từ Chiêu Đễ thuê một căn hộ có ban công siêu rộng. Lúc Cố Thắng Nam và Vivian đến, Từ Chiêu Đễ đang nằm vặn người thành hình chữ S trên sofa, mà sâm panh, bánh ngọt, trà, hoa quả thì đã bày đầy trên chiếc bàn thấp phía trước sofa.
Cố Thắng Nam mới vặt một quả chuối tiêu xuống khỏi nải chuẩn bị đưa cho Vượng Tài, quay lại phát hiện Vượng Tài đã tìm được đối tượng chơi đùa mới: Tiểu Vi, con chó cảnh Từ Chiêu Đễ nuôi.
Vượng Tài vừa hoan hô vừa chạy tới chỗ tiểu Vi, tiểu Vi bị người bạn mới này làm giật nảy, vội vã chạy vọt vào trong phòng. Vượng Tài lập tức chạy theo tiểu Vi vào, Cố Thắng Nam hơi lo lắng cho an nguy của tiểu Vi, cô đứng bật dậy khỏi ghế, bỏ lại một câu "Tớ đi gọi Vượng Tài về" rồi quay đầu chạy thẳng vào phòng.
Từ Chiêu Đễ thấy thế, không cầm được cảm thán: "Lúc bác Cố vừa mang Vượng Tài về, Vượng Tài mới to hơn bàn tay một chút, không ngờ bây giờ nó đã to như thế rồi. Đúng là năm tháng như thoi đưa, chúng ta cũng già rồi!"
Vivian đưa tay cầm lấy li rượu trên tay Từ Chiêu Đễ rồi uống, sau khi giải khát cũng tao nhã ngồi xuống sofa. Vivian không tiếp lời Từ Chiêu Đễ mà hỏi lại cô: "Tự nhiên bạn có thời gian rảnh mời bọn tôi đến nhà, mấy gã bạn tình số 1, số 2, số 3, số N đều không hẹn bạn à?"
Từ Chiêu Đễ mệt mỏi ngồi dậy, nhún vai vô vị: "Yêu có gì là hay đâu, tớ muốn nghỉ ngơi một thời gian".
Vivian nhướng mày hiểu ý: "Xem ra bạn yêu cậu trợ lí kia sâu đậm thật, đã chia tay một tháng rồi mà bạn còn chưa đi tìm tình yêu mới, đúng là hiếm thấy..."
Hắn luôn có thể một câu trúng ngay yếu hại, Từ Chiêu Đễ khó xử ho khan một tiếng, quay đầu tìm kiếm thứ gì đó có thể chuyển đề tài và thấy ngay Cố Thắng Nam đang bế Vượng Tài trở lại ban công. Thấy có thể đẩy chủ đề ra khỏi người mình, Từ Chiêu Đễ vội vàng hỏi: "Thắng Nam, bạn và gã háu ăn nhà bạn thế nào rồi? Hắn đã về Thượng Hải một tháng rồi, bận không muốn đến thăm hắn à?"
Cố Thắng Nam còn chưa trả lời thì đã bị Vivian lật tẩy: "Bạn không phải lo lắng cho cô ấy đâu. Cô ấy và gã đó suốt ngày facetime, ăn cơm nói chuyện, đi vệ sinh cũng nói chuyện, vừa thức dậy nói chuyện, trước khi đi ngủ cũng nói chuyện... Bạn không thấy hôm qua Lộ Tấn bên kia đang họp, cô ấy giơ điện thoại lên nhìn anh ta họp, khi đó tôi ngồi bên cạnh thấy cô ấy nhìn đắm đuối, anh ta chỉ ngồi họp mà thôi, không biết có gì hay mà ngắm nghía chứ?"
Vivian nói bình tĩnh, hơi khinh thường, ngược lại Từ Chiêu Đễ lại có thể hiểu được Cố Thắng Nam, cô liếc Vivian với vẻ xem thường: "Bạn làm sao hiểu được, lúc chăm chú làm việc là lúc đàn ông gợi cảm nhất, đó là vẻ đẹp không thể động chạm vào..."
Dường như bị những gì chính mình nói gợi đến hồi ức nào đó, Từ Chiêu Đễ ngẩng đầu lên, dòng suy nghĩ bắt đầu bay xa: Lúc tay trợ lí bàn công việc với khách hàng bằng tiếng Đức, giọng nói đĩnh đạc, câu chữ rõ ràng...
Từ Chiêu Đễ đột nhiên kéo suy nghĩ về, không cho phép mình suy nghĩ tiếp.
Cố Thắng Nam đang không ngừng gật đầu tỏ ý tán thành với Từ Chiêu Đễ, Từ Chiêu Đễ đột nhiên chuyển giọng, nhắc nhở cô với vẻ cực kì nghiêm túc: "Ngày ngày facetime cũng không phải là tốt, hai người không định tranh thủ gặp nhau một hồi à?"
Vượng Tài không muốn ngòi mãi ở đây, chỉ tìm cơ hội chuồn vào phòng đuổi tiểu Vi, Cố Thắng Nam vừa phải đề phòng Vượng Tài chạy trốn, vừa phải đón nhận đề tài nặng nề này của Từ Chiêu Đễ, lập tức cảm thấy lúng túng như thợ vụng mất kim: "Công việc của tớ không được nghỉ hai ngày liền nhau. Mà cho dù sắp xếp được thời gian đến thăm anh ấy thì bây giờ anh ấy cũng rất bận, mỗi ngày có thể ngủ đủ 8 tiếng cũng là một hi vọng xa vời, làm gì có thời gian chơi với tớ?"
Hai người còn lại từ lâu đã quen với tính cách rụt rè của Cố Thắng Nam, Vivian chỉ lắc đầu chán nản, Từ Chiêu Đễ thì dựa lưng vào thành sofa nhìn không trung vừa xa xôi vừa gần ngay trước mắt, chán nản thở dài một câu: "Xem tình hình này thì mục tiêu cưới trước ba mươi của bạn phải phá sản rồi!"
Cố Thắng Nam bị lời nói này của Từ Chiêu Đễ gợi lại những kí ức xa xăm từ thời học phổ thông trung học.
Khi đó Từ Chiêu Đễ yêu sớm giấu giáo viên và phụ huynh, cho rằng sau này mình nhất định chỉ lấy bạn trai đầu tiên đó.
Khi đó Cố Thắng Nam để tóc ngắn qua tai, dáng người cao gầy, nhưng không biết tại sao lại được rất nhiều bạn gái cùng lớp quý mến, nhiều đến nỗi tất cả mọi học sinh nam trong lớp đều phải ghen tị với cô.
Khi đó người duy nhất được các bạn gái quý mến sánh ngang Cố Thắng Nam là Vivian thì thường xuyên được các bạn học nữ cùng khóa hoặc khác khóa tặng quà. Cuối cùng những món quà đó đều chui vào túi Từ Chiêu Đễ. Ban đầu Từ Chiêu Đễ và Cố Thắng Nam đều cho rằng Vivian thích Từ Chiêu Đễ mà không dám nói ra, mãi sau này hai người mới vỡ lẽ, khi đó Vivian đang cực kì đau khổ vì phát hiện khuynh hướng giới tính của mình có vấn đề, hắn thật sự không hề có hứng thú gì với những nữ sinh đó nên đương nhiên cũng không quan tâm gì đến những món quà họ tặng.
Khi đó, nói tới tương lai, Từ Chiêu Đễ luôn khẳng định: "Tớ hai hai tuổi sẽ cưới".
Mà khi đó Cố Thắng Nam thường suy nghĩ miên man: Từ Chiêu Đễ là hoa hậu giảng đường, chắc chắn hai hai tuổi có thể lấy chồng. Còn mình thì... cứ cho là muộn hơn hoa hậu giảng đường tám năm, chắc ba mươi tuổi mới lấy được chồng...
Khi đó có ai trong số họ ngờ rằng Từ Chiêu Đễ lại bị gã bạn trai đầu tiên làm tổn thương nặng nề đến mức trở thành một người theo chủ nghĩa độc thân? Còn cô, ước mơ cưới chồng khi ba mươi tuổi... xem ra cũng phải kéo dài vô thời hạn.
Trong lúc hai người phụ nữ đều chìm vào suy nghĩ không thể tự thoát ra, tiếng chuông cửa chợt vang lên rộn rã.
Từ Chiêu Đễ đột nhiên bừng tỉnh, lập tức trừng mắt: "Hôm nay tớ đã từ chối tất cả khách khứa, vậy mà vẫn còn ai đến đây nhỉ?"
Vivian bình tĩnh đứng dậy: "Chắc là Liêu Trạch Nam, hắn nhất định đòi đến".
Tiểu thư Từ Chiêu Đễ đơn thân chiếc bóng bất mãn: "Cao Toàn An, bạn quá đáng rồi đấy. Đã nói là khuê mật tụ tập mà bạn còn mang người nhà đến, ý bạn là sao?"
Tiếc là Vivian đã vào nhà chuẩn bị ra mở cửa nên không biết có nghe thấy lời oán trách của Celine Từ hay không. Bị phớt lờ triệt để, Celine Từ đành phải quay lại tìm kiếm sự ủng hộ của Cố Thắng Nam: "Tớ với bạn vẫn thật thà nhất, không bao giờ che giấu chuyện yêu đương cả, chỉ có Cao Toàn An thích tỏ ra bí hiểm, nhất định không chịu nói với chúng ta gã Liêu Trạch Nam này mọc từ đâu ra!"
Chỉ tiếc Cố Thắng Nam đang bận thở dài với con số 30 dưới đáy lòng nên không nghe thấy câu này của Từ Chiêu Đễ. Mà thứ gọi thần trí Cố Thắng Nam về là Vượng Tài...
Nhân lúc Cố Thắng Nam không phòng bị, Vượng Tài lập tức bỏ chạy mất tích. Ngay sau đó, tiếng sủa bất lực của tiểu Vi vang lên trong phòng, Cố Thắng Nam giật mình hoàn hồn, trên tay chỉ còn lại một dúm lông của Vượng Tài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!