Trong lúc Lê Mạn đang chớp cơ hội tốt đẹp này để ra sức dụi đầu vào vai đối phương, bên tai cô ta chợt vang lên giọng nói luôn lạnh lùng của Lộ Tấn: "Cô còn không buông Tổng giám đốc Trình ra thì người ta sẽ kiện cô tội quấy rối tình dục đấy".
Tổng giám đốc Trình? Lê Mạn cau mày, từ từ ngẩng đầu lên nhìn người mình đang ôm nọ.
Trình Tử Khiêm đang lúng túng nhìn cô ta...
Lê Mạn hoảng sợ lập tức buông tay lui lại thật xa. Sau khi phản ứng lại, cô ta lập tức đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Lộ Tấn, chỉ thấy Lộ Tấn đang đứng nghiêm trang bên cạnh, tay ôm... Cố Thắng Nam.
Lúc này người Lê Mạn không muốn nhìn thấy nhất có lẽ chính là người phụ nữ họ Cố này. Cô ta đã đổi đôi giầy cao gót, bây giờ đang đi dép lê của khách sạn, vì vậy luôn cảm thấy khí thế của mình đã thua ả họ Cố này vài phần.
Quan trọng nhất là cô ta thật sự không chịu nổi ánh mắt thương hại mà họ Cố đang nhìn mình lúc này.
Có lẽ điều đáng mừng duy nhất chính là lời trách móc của Lộ Tấn: "Cô có biết tôi còn chưa kịp ăn tối vì phải đi tìm cô không?"
Lộ Tấn có thể khẳng định rằng lúc mình nói lời này thì trong lòng đang tràn ngập oán trách, nhưng sau khi Lê Mạn nghe thấy lại cảm động khịt mũi: "Thì ra anh quan tâm đến em như vậy..."
Lộ Tấn ôm đầu ngán ngẩm, kéo Cố Thắng Nam đi đến chiếc bàn ăn gần nhất: "Tổng giám đốc Trình, anh đã kéo chúng tôi đi tìm người, bây giờ anh phải chịu trách nhiệm cho chúng tôi ăn no".
Trình Tử Khiêm khó xử nhìn Lê Mạn, sau đó mới chuyển sang Lộ Tấn: "Không thành vấn đề".
Vừa nói Trình Tử Khiêm vừa vẫy tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ đứng xa xa đi tới, đồng thời thăm dò Lộ Tấn: "Ăn cơm Tây hay là cơm Tàu?"
Vừa nhắc tới ăn uống, khuôn mặt Lộ Tấn lập tức đã giãn ra, đang suy tính xem mình nên ăn món gì thì nhân viên lại mang đến tin dữ: "Xin lỗi Tổng giám đốc Trình, nhà bếp đã nghỉ hết rồi".
Sắc mặt Lộ Tấn lập tức sầm xuống.
Thấy thế, Trình Tử Khiêm lại hỏi nhân viên phục vụ: "CÓ đúng là tất cả đầu bếp đều đã về rồi không?"
Nhân viên sợ hãi nhìn quanh rồi nhỏ giọng nhắc nhở: "Chẳng phải giáo viên Cố vẫn đang ngồi đây sao?"
Lúc này mọi người mới nhớ ra có một siêu đầu bếp hiện đang an vị bên cạnh Lộ Tấn...
Bụng đói sôi ùng ục, ba người chờ một hồi lâu, cuối cùng cũng mang đồ ăn lên.
"Hơi vội nên chỉ nấu mấy món đơn giản, mọi người ăn tạm vậy".
Lê Mạn nhìn đồ ăn bày đầy trước mặt, sắc mặt vốn đã lạnh lẽo lập tức lại giảm thêm mấy độ. Thế này mà gọi là mấy món đơn giản à? Chắc chắn là họ Cố này cố ý nói như vậy để thể hiện tay nghề nấu ăn của cô ta cao đến mức nào...
Hai món của Lê Mạn là: Khai vị dăm bông cuốn dưa bở, món chính tôm he chiên giòn.
Khai vị của Lộ Tấn là sò biển hấp pho mát, món chính là sườn lợn rán tiêu đen.
Khai vị của Trình Tử Khiêm là cá hồi Na Uy hun khói, món chính bò Úc xào tỏi.
Cố Thắng Nam ngồi trở lại vị trí, chính cô cũng cả ngày chưa có hạt cơm nào vào bụng, bây giờ cũng đã đói meo. Cô là người đầu tiên thưởng thức món ăn của mình, thăn bò nướng bản gang: "Đồ tráng miệng còn đang trong lò nướng, tôi ăn trước mấy miếng cho đỡ đói rồi đi lấy bánh ngọt cho mọi người".
Lê Mạn rất có khí phách: "Em không thèm ăn đồ cô ta làm".
Lộ Tấn chỉ mong cô ta nói như vậy, anh lập tức kéo đồ ăn của Lê Mạn về trước mặt mình: "Cô không ăn tôi ăn".
Cố Thắng Nam quả quyết gạt tay Lộ Tấn ra, đưa đồ ăn lại cho Lê Mạn.
Mùi thơm của đồ ăn sớm đã cuốn đủ ba vòng quanh mũi Lê Mạn, giờ đây thấy Cố Thắng Nam lấy lòng mình như vậy, cô ta ra vẻ miễn cưỡng, đưa tay cầm lấy dĩa: "Trước khi về nước, tôi không đến nhà hàng nào không được Michelin xếp hạng. Mấy thứ này của cô chỉ được cái mẽ ngoài, còn mùi vị..."
Mới ăn một miếng, Lê Mạn đã sửng sốt.
Cô ta nuốt nước bọt, cố gắng chưa ăn miếng thứ hai vội, nói hơi miễn cưỡng: "Cũng coi như chấp nhận được".
Hiển nhiên Lộ Tấn sớm đã nhìn kĩ món dăm bông cuốn của Lê Mạn, lúc này lại chớp thời cơ: "Vậy cô cũng không cần phải miễn cưỡng làm gì, tôi sẽ ăn giúp cô".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!