Lộ Tấn ngồi trên sofa xem ti vi rất đại gia, còn chưa đến mười phút, bếp bên kia đã gọi: "Ăn cơm đi!"
"Nhanh thế à?" Lộ Tấn ung dung đứng dậy, khoanh tay đi thong thả đến nhà ăn, nhìn thấy hai đĩa mì Ý lẻ loi đặt ở trên bàn ăn, lông mày nhíu lại: "Đây là cái trò đùa quỷ quái gì?"
"Mì Ý đấy!"
"Tôi biết đây là mì Ý", Lộ Tấn vẫn chưa hết hi vọng, thỉnh thoảng lại liếc vào phòng bếp: "Đồ ăn kiểu Pháp của tôi đâu?"
Cố Thắng Nam bưng hai chiếc dĩa từ trong phòng bếp đi ra, nhét một chiếc vào tay anh ta, sau đó cô không thèm quan tâm đến Lộ Tấn nữa, tự mình ngồi xuống cạnh bàn ăn cắm đầu ăn lấy ăn để.
"Đồ ăn kiểu Pháp của tôi..."
"..."
"Đồ ăn kiểu Pháp..."
Anh ta đứng bên cạnh cô, không ngừng niệm chú siết vòng kim cô.
Cố Thắng Nam ngẩng đầu nhìn anh ta: "Anh khẳng định là anh sẽ không ăn đĩa mì Ý này?"
"Khẳng định, tôi chỉ cần đồ ăn kiểu Pháp".
Cố Thắng Nam hoàn toàn không định khuyên nhủ anh ta, cô giật ngay đĩa mì của anh ta lại: "Vậy tôi sẽ ăn giúp anh đĩa này, tối nay anh nhịn đói vậy".
Cô vừa mới chuẩn bị trút đĩa mì vào đĩa của mình thì người đàn ông này đã đè tay cô lại nhanh như chớp. Anh ta nhìn cô ai oán, cô nhìn lại với ánh mắt gọi đòn.
Sau hai giây chiến đấu bằng ánh mắt, Lộ Tấn cắn răng giành lại đĩa mì Ý của mình, kéo chiếc ghế đối diện ra ngồi xuống, ăn miếng đầu tiên, đồng thời vẻ mặt đã biến từ cực kì miễn cưỡng thành cực kì hưởng thụ.
Không quá năm phút, đĩa mì của anh ta đã bị ăn sạch. Cố Thắng Nam liếc nhìn chiếc đĩa cực kì sạch sẽ của anh ta, hết sức hoài nghi anh ta đã bưng đĩa lên liếm một lượt trong lúc cô không chú ý.
Cố Thắng Nam còn đang nhìn trộm chiếc đĩa sạch sẽ đến mức đáng sợ của anh ta, đột nhiên cổ tay cô đã bị anh ta tóm lấy. Cố Thắng Nam giật nảy, còn chưa kịp phản ứng đã bị anh ta kéo đứng lên.
"Tôi còn chưa ăn xong!" Cố Thắng Nam kháng nghị, anh ta ngoảnh mặt làm ngơ.
Mắt thấy anh ta sắp kéo mình ra đến cửa, Cố Thắng Nam thắc mắc: "Đi đâu?"
"Cùng tôi đến bệnh viện thăm Mạnh Tân Kiệt".
Cố Thắng Nam quay đầu lại xem đồng hồ treo tường: "Sắp mười giờ rồi, hết giờ thăm hỏi từ lâu rồi".
"Hôm nay tôi tháo bột, chẳng mấy khi động lòng từ bi, nói sẽ đến thăm hỏi hắn, nhưng thằng cha này không những không cảm kích mà còn dùng trăm phương ngàn kế để ngăn cản không cho tôi đến thăm. Chắc chắn phải có vấn đề gì đó".
Cố Thắng Nam vội bám chắc vào cửa, mặc kệ anh ta kéo thế nào cũng không chịu dời chân nửa bước: "Lộ Tấn! Bây giờ tôi hoàn toàn có lí do để nghi ngờ anh thích cậu trợ lí của mình. Người ta có vấn đề gì thì cũng mặc kệ người ta, chẳng lẽ anh còn định đến bệnh viện bắt quả tang?"
Lộ Tấn sửng sốt quay lại nhìn cô, ánh mắt cực kì nguy hiểm: "Nói nhảm nhiều như vậy làm gì? Tóm lại cô có đi cùng tôi hay không?"
"Một mình anh đi là được! Ngày mai tôi còn phải đi làm, muộn lắm rồi, tôi không muốn đi ra..."
Cố Thắng Nam còn chưa nói xong, đột nhiên Lộ Tấn bước tới sát bên người cô. Cố Thắng Nam cả kinh, lập tức đổi giọng: "Anh định làm gì?"
Anh ta nhìn cô một cái lạnh nhạt, trong lúc Cố Thắng Nam còn đang suy đoán xem anh ta muốn làm gì, đột nhiên anh ta cúi người xuống, một tay tóm cánh tay cô, tay kia vòng qua sau gối cô, không nói không rằng vác cô lên vai.
Chiều cao một mét bảy ba, tuổi hai tám phẩy tám, lần đầu tiên một người phụ nữ bị người khác vác lên vai thoải mái như vậy, Cố Thắng Nam kinh hoàng không nói được gì cũng không có gì đáng trách.
Đến tận lúc bị vác ra khỏi cửa nhà, Cố Thắng Nam mới tìm lại được âm thanh của mình: "Này! Này này! Này này này!"
Để mặc cô thoải mái phản đối, từ đầu đến cuối Lộ Tấn vẫn không nói không rằng, đến tận lúc vác cô đi vào thang máy.
***
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!