Từ Chiêu Đễ hóa đá bên cạnh cửa đủ một phút, băn khoăn không biết nên xông vào nhà nghiên cứu tình hình hay là lặng lẽ quay về. Cuối cùng cô chọn cách sau, lùi ra ngoài cửa, đồng thời không quên đóng cửa lại giúp cô bạn tốt, nhân tiện gửi một tin nhắn cho cậu trợ lí non mềm đã lâu không liên lạc: "Ông chủ anh hết vẹo rồi, Cố Thắng Nam nhà em đã tìm được tình yêu mới!"
Lần này không biết tại sao cậu trợ lí vẫn ngay lập tức trả lời tin nhắn bất cứ lúc nào bất cứ ở đâu lại chậm chạp không chịu hồi âm. Trái tim non nớt của Celine Từ xưa nay chưa bao giờ thất bại lần này đã bị tổn thương.
Chẳng mấy lúc cô bạn tốt được tận hưởng đêm xuân với một người đàn ông nào đó, chính mình lại phải lẻ loi một người về nhà ngủ. Đã đi tới bãi đỗ xe ngầm, trong đầu chợt hiện lên một ý nghĩ như vậy, thế là lập tức quay lại nhà Cố Thắng Nam. Không quá ba phút, cô đứng bên ngoài cửa nhà Cố Thắng Nam, đưa tay gõ cửa không chút do dự.
"Cộc cộc cộc!"
Đợi một hồi lâu mới có người ra mở cửa, trong nháy mắt cửa được mở ra từ bên trong, Từ Chiêu Đễ choáng luôn.
Nhưng điều làm Từ Chiêu Đễ phải há hốc mồm kinh ngạc hơn nữa vẫn còn ở phía sau...
Khi Lộ Tấn hơi sửng sốt vì nhìn thấy người đứng ngoài cửa là Từ Chiêu Đễ, lại có một người phụ nữ lao lên trên lưng Lộ Tấn với thế sét đánh không kịp bưng tai: "Để tôi hôn một cái thì anh sẽ chết à?"
Cố Thắng Nam đang định hạ thủ, không, hạ khẩu với người đàn ông này, đột nhiên anh ta dùng ánh mắt hết sức nghiêm túc ra hiệu cho cô nhìn ra ngoài cửa. Cố Thắng Nam sửng sốt, từ từ ngước mắt nhìn lên.
"..."
"..."
Cố Thắng Nam và Từ Chiêu Đễ trợn mắt nhìn nhau giằng co một hồi, cuối cùng Cố Thắng Nam bừng tỉnh, vội vàng nhảy xuống từ trên lưng Lộ Tấn.
Từ Chiêu Đễ thì vội vàng lấy lại vẻ mặt bình thường: "Hai... hai người... đây là..."
Cho dù người nào nhìn thấy tình hình này thì cũng sẽ hiểu lầm, Cố Thắng Nam vội xua tay phủ nhận: "Tuyệt đối không phải như bạn nghĩ đâu, đây là..."
Cô còn chưa nói xong đã bị Lộ Tấn ngắt lời: "Người bạn này của cô muốn sàm sỡ tôi, mới đầu là dùng mĩ thực dụ dỗ tôi, nhưng tôi thà chết cũng không chịu, thế là cô ta bắt đầu dùng vũ lực uy hiếp tôi".
Thấy anh ta kể khổ với Từ Chiêu Đễ bằng vẻ mặt rất tủi thân, Cố Thắng Nam hoảng lên, đẩy vai Lộ Tấn ra, vọt tới trước mặt Từ Chiêu Đễ: "Đừng tin hắn ta... Ơ!"
Lần này đến lượt Lộ Tấn đưa tay bịt miệng cô lại.
Lộ Tấn gạt Cố Thắng Nam ra đằng sau mình, thảnh thơi đưa ra lời kết luận: "Chuyện chính là như vậy".
Từ Chiêu Đễ vẫn chưa hết ngơ, trong mấy phút này cô phải tiếp thu một lượng thông tin quá lớn, đã vượt qua giới hạn cao nhất đầu óc cô có khả năng chịu đựng: "Vậy... Ơ..."
Trong lúc cô không biết phải nói tiếp thế nào, Lộ Tấn lại bình tĩnh tung ra đòn tấn công kết thúc: "Đúng rồi, chắc cô còn không biết tin Mạnh Tân Kiệt đã nằm viện đúng không?"
Đầu óc vừa mới mắt đầu hoạt động trở lại, Từ Chiêu Đễ lại ngơ thêm lần nữa.
"Chính là vì cậu ta định cứu tôi thoát khỏi tay cô ả lưu manh này nên mới bị cô ta đánh bị thương". Anh ta thoáng nhìn Cố Thắng Nam như lên án, Cố Thắng Nam vẫn bị anh ta bịt miệng, muốn phản bác cũng không được, chỉ có thể để mặc cho người đàn ông này tiếp tục bịa đặt: "Một giây cuối cùng trước lúc ngất đi, cậu ta còn gọi tên cô, cô không đi thăm cậu ta à?"
Người đàn ông này nói dối mà mặt không đỏ tim không đập, cũng khó trách Từ Chiêu Đễ bị anh ta lừa, cô căng thẳng hỏi: "Bệnh viện nào?"
Thế là Từ Chiêu Đễ bị đuổi đi, hoàn toàn không chú ý tới Cố Thắng Nam phía sau Lộ Tấn vẫn ra sức lắc đầu.
Đến lúc tiếng bước chân của Từ Chiêu Đễ đã biến mất cuối hành lang, rốt cục Cố Thắng Nam mới gạt được tay người đàn ông này ra khỏi miệng mình, đúng là cô đã sơ suất coi thường anh ta: "Anh không đi đóng phim thì quá là đáng tiếc đấy".
"Cô đập Mạnh Tân Kiệt bị thương, giờ bảo bạn cô đến thăm hỏi cậu ta thay cô một chút, như vậy không những Mạnh Tân Kiệt sẽ không trách cô mà còn sẽ cảm ơn cô, thậm chí còn trách cô đập phát đó quá nhẹ nữa", Lộ Tấn liếc nhìn cô: "Tôi đang giúp cô lập công chuộc tội, vậy mà cô còn trách tôi?"
Cố Thắng Nam vô thức muốn cãi lại, nhưng người đàn ông này đã nói kín kẽ giọt nước không lọt như vậy, cô muốn không đồng ý cũng không được.
Cố Thắng Nam lén ngước mắt nhìn anh ta, mặc dù vẻ mặt người đàn ông vẫn hết sức nghiêm túc, nhưng ánh mắt dương dương tự đắc của anh ta đã bán đứng anh ta: Người đàn ông này đang thầm vui mừng vì đã dạy cô một bài học thành công. Lúc này không hôn thì còn đợi đến khi nào? Cố Thắng Nam chậm rãi áp đến gần, nghĩ nhất định phải hôn anh ta trở tay không kịp, sau khi đoạt lại vận may là có thể đuổi anh ta ra khỏi nhà.
5 xen ti mét.
3 xen ti mét.
1 xen ti mét...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!