Chương 64: Phiên ngoại 4: Albus Dumbledore

01.

Tình cảm của tôi dành cho Gellert sợ rằng không chỉ dăm ba câu là có thể nói rõ, hoặc có thể nói, cho dù cho tôi thêm thời gian, bản thân tôi cũng không cách nào giải thích.

Nên dùng từ nào để miêu tả mùa hè năm đó? Có đôi khi, tôi thường cố suy nghĩ.

Sau đó, tôi liền phát hiện, sức mạnh của ngôn ngữ trở nên vô lực nhạt nhẽo như vậy, dường như tất cả từ ngữ hoa mỹ trên thế giới đều khó có thể miêu tả chính xác tình cảm tối phức tạp trong lòng tôi.

Thứ duy nhất tôi cảm nhận được chính là, tất cả tự do tùy hứng trong suốt cuộc đời tôi đều tiêu hết trong mùa hè năm ấy.

02.

Có thể, tôi vĩnh viễn cũng không quên được buổi chiều ngày đó, tôi vừa ngậm một cây kem chanh vừa đọc sách trong phòng, ngay lúc đó có người gõ vang cánh cửa nhà tôi. Tôi mở cửa, nhìn thấy cảnh tượng xinh đẹp nhất mà tôi từng được chứng kiến. Một thiếu niên tóc vàng đứng ngược ánh mặt trời ngoài ngưỡng cửa, nụ cười cũng rực rỡ như ánh nắng ngoài trời, thần thái phi dương.

Trên người anh, mùi cỏ thoang thoảng tỏa ra quanh tôi.

"Tôi tên là Gellert. Grindelwald, là cháu trai của bà Bathilda, cậu là Albus sao?"

Que kem chanh tôi ngậm rớt xuống đất.

03.

Chúng ta nhanh chóng thân với nhau, thường ngồi dưới tàng cây ngô đồng to lớn tán gẫu bàn luận.

Anh nói, tập hợp đủ ba bảo bối tử thần thì sẽ có được sức mạnh, có thể sáng tạo thế giới hoàn mỹ trong cảm nhận của chúng tôi.

Anh nói, chúng ta nên vì lợi ích vĩ đại nhất mà phấn đấu.

Anh nói, Al à, chỉ có cậu hiểu được tôi thôi.

Tôi thưởng thức tự đáy lòng vì sự kinh thải tuyệt diễm ("kinh thải tuyệt diễm" [] là một thành ngữ cổ đại nhằm miêu tả người tài hoa đến kinh ngạc, lời lẽ diễm lệ.) của anh, khi đó, tôi cảm thấy có thể toàn bộ thế giới chỉ có chúng tôi mới có thể hiểu được suy nghĩ của nhau. Vì thế, chúng ta ước hẹn cùng nhau đi xa, tìm kiếm Bảo Bối Tử Thần.

Thông hiểu lẫn nhau, cũng không gì hơn việc này.

Anh thích gối lên đùi tôi đọc sách, tôi thích lấy tay uốn tròn những sợi tóc rực rỡ như ánh mặt trời của anh. Hương cỏ tỏa khắp người chúng tôi, một mùa hè vui sướng đến lạ thường.

Lúc ấy, tôi đột nhiên cảm thấy, nếu ngày cứ trôi qua như vậy thì thật tuyệt. Không cần suy nghĩ về người cha vừa mất, không cần suy nghĩ về Ariana luôn cần chăm sóc.

Ngày qua ngày, cứ như cảnh mộng không thật sự tồn tại.

Thế nhưng, vì là giấc mộng, nên sẽ có một ngày bừng tỉnh.

Mà ngày đó, lại đến nhanh như vậy, cả một mùa hè cũng không thể trôi hết.

Ánh chớp xanh quá mức chói lòa, chói đến khi tôi nhìn thấy Ariana ngã xuống, trong phút chốc bóng tối bao trùm trước mắt.

04.

Sau đó, anh ra đi. Vì thế, tôi một mình.

Rốt cục tôi lần nữa bắt đầu phát triển theo hướng như mọi người kỳ vọng, thu hồi toàn bộ tùy hứng của tôi. Tôi chủ trì tang lễ, nuôi sống em trai, xin làm Giáo sư Hogwarts, vĩnh viễn mang vẻ mặt tươi cười, đem tất cả tinh lực đặt trên nghề dạy học này.

Tôi nghĩ, như vậy là tốt rồi, như vậy có thể quên tất cả kí ức của mùa hè đó.

Thế nhưng, vì sao ngay lúc tôi sắp quên được thiếu niên tóc vàng kia, lại làm tôi gặp lại lần nữa?

Bọn họ nói Gellert Grindelwald trở thành phù thủy hắc ám của Đức, có người thậm chí lấy "Ma Vương" để gọi anh. Bọn họ nói Gellert Grindelwald đã gây ra chiến tranh ở Châu Âu, mọi người đều cảm thấy bất an. Bọn họ nói thậm chí Gellert Grindelwald còn liên kết với thủ lĩnh Hitler của chế độ độc tài phát xít dự định thống trị thế giới.

Tôi cười trừ, thiếu niên tóc vàng thần thái phi dương kia, tinh linh trên người phảng phất có ánh mặt trời cùng mùi cỏ thơm kia, làm sao có thể là Ma Vương chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!