Chương 63: Phiên ngoại 3: Hermione Granger

Chúa tể hắc ám ngã xuống, chết đi như một con người bình thường. Đám người im lặng vài giây sau đó phát ra tiếng hoan hô vang trời, ánh ban mai ánh lên vầng quang màu vàng rực rỡ trên trần nhà pháp thuật, dường như đang ngụ ý sẽ có một tương lai tốt đẹp phía trước mặt.

Tôi nhìn mọi người chạy về phía Harry, tung cao cậu lên, hoan hô, nhảy múa, khóc lóc, vui cười. Mọi người chúc mừng anh hùng Harry · Potter của giới Pháp thuật, chúc mừng cậu đã kết thúc thời đại bóng tối kéo dài nhiều năm.

Tôi nhìn thanh niên suy yếu kia đứng giữa đám người đang vui sướng có vẻ mỏi mệt đến lạ thường, cậu miễn cưỡng cười, thế nhưng, dù tươi cười đến mấy cũng không che dấu được đáy mắt chứa đầy thê lương và mệt mỏi của cậu.

Tôi nghĩ, làm bạn thân của cậu, tôi hiểu rõ tâm tình hiện giờ của cậu.

Vì sự thành công này, chúng tôi hy sinh quá nhiều.

Từ cuối năm tư Voldemort bắt đầu sống lại, bao nhiêu người chúng tôi quen biết, những người chúng tôi yêu thương từng bước từng bước nằm vào phần mộ lạnh giá. Cedric Digory, Sirius, Giáo sư Dumbledore, Moody, Fred, Remus, Tonks, Giáo sư Snape… Những người này cũng chỉ là một góc của núi băng, càng có nhiều người, có lẽ lúc chết đi cả thi thể cũng không để lại được.

Chiến tranh dạy chúng ta biết ác nghiệt. Sinh ly tử biệt đã nhìn thấy quá nhiều, chúng tôi đã có thể lau khô nước mắt, tiếp tục nâng đũa phép lên bắt đầu trận chiến tiếp theo.

Thế nhưng, tôi biết, cho dù tiếp tục ác nghiệt, tiếp tục chết lặng, nhưng khi những người chí thân ngã xuống trước mặt bạn, khi thi thể lạnh buốt của họ được đặt ngang trên bàn dài, bạn vẫn không thể kiềm nén nổi đau như kim châm đâm vào tim mình.

Tôi nghĩ, trái tim của thanh niên kia đã vỡ loét ra rồi.

02.

Lễ tang của Fred tổ chức thật long trọng, mọi người mặc trường bào màu đen cúi đầu thật thấp trước mộ bia của anh. Mà lúc này, George biến mất đã lâu mặc một chiếc áo choàng đỏ tươi đột nhiên xuất hiện trước mắt chúng tôi. Anh lộ ra nụ cười nghịch ngợm, đi tới trước mộ Fred, nhìn thật sâu thật sâu vào, sau đó quay đầu nói với ông bà Weasley: "Ba má, thực xin lỗi." Ngay lúc chúng tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã rút đũa phép ra bắn một lời nguyền chết chóc vào chính mình.

Tia chớp xanh sáng chói bắn ra. Sau đó chính là thi thể George mặt mang nụ cười, cứng ngắc ngã vào ngôi mộ của Fred.

"Không! Merlin!" bà Weasley rú lên, hòa với tiếng khóc bi thương của Ông Weasley.

Bill, Charlie, Percy, Ron, Ginny, Fleur giật mình đứng tại chỗ, một lát sau lễ tang lại vang lên tiếng khóc rống nức nở.

Tôi và Harry im lặng đứng tại chỗ, hốc mắt đỏ lên.

Bài ca phúng điếu lại tấu vang.

Gió lạnh đến thấu xương, nước mắt rơi xuống liền trở nên lạnh lẽo.

"Đều là lỗi của mình…" nam sinh bên cạnh tôi nhẹ nhàng mà phun ra một câu lẩm bẩm chua xót như vậy.

Tôi vỗ vỗ bả vai Harry, an ủi cậu: "Đây không phải lỗi của cậu, đây là cái giá  của thắng lợi chiến tranh."

Đôi mắt xanh biếc của Harry phủ đầy hơi sương, khóe miệng giương lên một nụ cười tự giễu: "Mione, đây vốn là cuộc chiến giữa mình và Voldemort, nếu năng lực của mình không yếu như vậy, căn bản sẽ không có người phải chết."

Tôi không biết nên an ủi cậu thế nào, có lẽ cậu sai, bởi vì hy sinh là không thể tránh khỏi; có lẽ cậu đúng, bởi vì Harry Potter đã định trước là anh hùng cứu thế.

Sau khi kết thúc Lễ tang, mọi người trở lại Hang Sóc.

Đã không có tiếng nói cười ngày trước, bi ai tĩnh mịch bao phủ chúng tôi.

Tôi mẫn cảm phát hiện, đối với thanh niên mắt xanh bên cạnh tôi đây, thái độ của gia đình Weasley có chút thường. Bọn họ cực lực muốn biểu hiện loại nhiệt tình của năm nào, rồi lại mang theo mất tự nhiên.

Tôi bắt đầu nghĩ lại những lời nói của Harry trong lễ tang.

Nhưng mà Harry à, cho dù cậu nói đúng, thế nhưng cậu cũng không có gì sai cả. Sai chính là anh hùng không thể hoàn mỹ để tất cả mọi người đều hạnh phúc kia thôi.

03.

Mặc kệ những người trong nhà Weasley thế nào, nhưng thái độ của Ron cũng tự nhiên rất nhiều. Anh vẫn giống như ngày xưa, sánh vai với Harry như anh em ruột thịt. Nhưng tôi biết, kỳ thật trong lòng Ron cũng có một khúc mắc, chỉ là, anh không muốn ruồng bỏ Harry một lần nữa.

Trong đêm mưa năm mười bảy tuổi kia, nam sinh tóc đỏ rời đi, để lại cho tôi và Harry một đả kích thật sâu. Cho nên, khi Ron một lần nữa trở về, anh vẫn ôm tâm tình áy náy, thật cẩn thận duy trì tình hữu nghị giữa ba người chúng tôi.

Thế nhưng, chung quy, thân tình trong lòng Ron vẫn quan trọng hơn tình hữu nghị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!