Chương 62: Phiên ngoại 2: Hai người bên nhau

Tiếng chuông tan học vang lên, Harry kẹp giáo án lại, ân cần nói: "Như vậy, hôm nay chúng ta đến đây thôi, lần sau đi học cái trò đem bài luận văn 10 tấc theo nhé." Sau đó bước nhanh khỏi phòng học.

"Ây da, Giáo sư Potter đẹp trai quá! Nếu tương lai có thể gả cho thầy, mình tổn thọ hai mươi tuổi cũng đáng …" Một nữ sinh học viên sư tử bụm lấy mặt, mặt đỏ rực nói. Mấy nữ sinh bên cạnh điên cuồng gật đầu.

Một Hufflepuff nhỏ ngồi bên cạnh khinh bỉ nói: "Đừng mê trai nữa, sao có thể chứ?"

Sư tử mẹ nhỏ bé không phục, "Tại sao không thể chứ, Giáo sư Potter mới hai mươi sáu tuổi, tuổi của chúng ta chênh lệch cũng lớn lắm à nha!"

"Tôi nói không phải vấn đề tuổi, chẳng lẽ cậu quên bầu bạn của giáo sư Potter là ai sao?"

Người tại nơi đây không hẹn mà cùng rùng mình một cái, "Ô, nếu là vị kia… Chúng ta quả thật chỉ có thể suy ngẫm lại mà thôi …"

Harry bước nhanh vào cửa hầm, Medusa trên bức họa nhìn người tới, lập tức mở cửa.

Cậu nở nụ cười với bức họa, sau đó vội vã đi vào.

Trong hầm là một người đàn ông thân hình cao lớn đang quan sát chất lỏng trong nồi nấu trên bàn làm việc, nghiêm túc kĩ lưỡng.

Đôi mắt đá đen chuyên chú nhìn chăm chăm vào độc dược trong nồi, ngón tay thon dài nắm cây khuấy khuấy từng chút một, động tác vô cùng đơn giản lại mang theo vẻ đẹp không thể nói rõ, làm người ta nhịn không được sa vào trong đó.

Harry không quấy rầy hắn, im lặng ngồi trên ghế chờ đợi độc dược điều chế thành công.

Sau mười mấy phút, cuối cùng khi Snape rót độc dược vào chai, Harry mới đứng lên nhào tới.

Cậu ôm lấy thắt lưng hắn từ phía sau, đầu nhũi vào hõm vai người đàn ông.

"Severus, ngày mai là sinh nhật anh, có thể để mình thoải mái một chút không hả?"

Tiếng nói sạch sẽ mát lạnh của thanh niên dán vào tai người đàn ông.

Snape chấn động, vừa định trả lời, đột nhiên nhớ tới tin tức hôm nay khiến mình khá là khó chịu, quyết định thoáng trả thù bầu bạn nhà mình một chút.

"Harry? Em đến đây lúc nào?" Snape đậy kín cái chai, ra vẻ nghi ngờ hỏi.

Harry nhăn mặt lại, "Này, Severus, trong lòng anh, em vĩnh viễn kém xa sức quyến rũ của độc dược có phải không?" Cậu nắm chặt cánh tay Snape, đầu dùng sức cọ cọ cổ đối phương.

"Ngoan, đừng làm rộn! Để ta rửa sạch sẽ nơi này trước đã." Snape bất đắc dĩ nói.

"Trong mắt Severus chỉ có Độc Dược không có em." Harry chôn mặt vào trong áo, rầu rĩ nói.

Nhìn thấy đã trừng phạt đủ rồi, đầu lĩnh xà viện nào đó quyết định thấy tốt liền thu.

"Tốt lắm," Snape vỗ vỗ cánh tay Harry để trên lưng hắn, "Ta nói giỡn thôi."

"Hở?" Harry kêu lên, "Severus, anh biến xấu rồi! Trước kia anh chưa bao giờ đùa em thế hết!" Harry không khỏi tự khinh bỉ mình, từ khi cùng Severus bên nhau, mình càng ngày càng trẻ con.

"Ta chỉ trả thù người nào đó có tật nói chuyện không dùng đến não chút thôi." Snape nhướng mày, trêu tức nói.

"Hử? Làm sao vậy?" Harry kỳ quái buông tay ra, đối diện người đàn ông, "Xảy ra chuyện gì sao?"

"Hôm nay trên 《 Nhật Báo Tiên Tri 》 bài báo của Skeeter rất thú vị." Snape nhắc nhở.

Harry trừng mắt nhìn, nhớ lại nội dung bài báo.

"Ồ… Oh, em nhớ ra rồi, Severus, là chuyện bả nói em thích Laiya sao?"

Snape hừ một tiếng từ chối cho ý kiến.

"Anh cũng biết, em và Laiya chỉ là bạn bè, hơn nữa từ trước đến nay Skeeter người đàn bà kia đưa tin đều vô căn cứ mà. Lúc ấy kỳ thật bả chỉ hỏi em bội phục nhất phù thủy nào thôi." Harry thấy bầu bạn nhà mình có dấu hiệu tức giận, vội vàng giải thích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!