Chương 61: Phiên ngoại 1: Gellert Grindelwald

01.

Khi đàn chim trên hồ Alps lại bay về sau chuyến tránh rét, tôi cũng chẳng rõ mình đã ngây người trong này bao năm rồi. Ba mươi năm, bốn mươi năm? Hay còn lâu hơn nữa.

Nhưng điều này cũng không còn quan trọng.

Nếu không thể chạm vào em lần nữa, cho dù lại phải hao mòn bao nhiêu lâu, với tôi mà nói cũng chẳng gọi là gì.

Huống chi, thời gian càng trôi qua, em trong trí nhớ tôi, lại càng tươi sáng.

Al, em có phải cũng nhớ tới tôi như tôi nhớ em hay không?

Quên đi, tôi cũng không muốn nghe đáp án kia nữa, nếu tôi đã không thể nghe, vậy thì cũng đừng cho tôi biết.

A, mặt trời giờ đã dần ngã về tây, phía chân trời tràn ngập ánh sáng vàng hiu quạnh, thật đẹp. Em ganh tị tôi có quá nhiều thời gian để thưởng thức cảnh mặt trời lặn, đúng không?

02.

Nhóm thánh đồ vẫn không ngừng thuyết phục tôi rời khỏi Nurmengard. Bọn nhỏ này vẫn còn rất trẻ, chúng không rõ, lúc ấy khi tôi một mình tiến đến quyết đấu cùng em, cũng có nghĩa là tôi đã muốn bỏ xuống tất cả. Không, có lẽ trong chúng có vài người hiểu được, chỉ là không muốn tin thôi.

Chúng không muốn tin rằng, người từng nói sẽ dẫn chúng tìm kiếm ích lợi càng vĩ đại hơn, lại vì một lão già ngu ngốc ở Anh quốc mà bỏ xuống tất cả, cam chịu đem quãng đời còn lại hao mòn trong nhà giam chính mình tạo ra.

Đúng vậy, mi đã làm như vậy đấy. Vì một lão già ngu ngốc ở Anh quốc. Hơn nữa chết tiệt, mi phát hiện mình lại vui sướng mà chịu đựng.

03.

Có lẽ lúc trước, khi sự nghiệp còn cường thịnh, tôi cũng đã đoán trước sẽ có ngày này. Cho nên, ngày tháng năm đó, khi tôi đi vào lâu đài Neuschwanstein mới, bị cảnh sắc chung quanh hấp dẫn. Khi đó tôi đột nhiên nghĩ đến, nếu tương lai có thể ở trong này dưỡng già thì quả là một lựa chọn không tệ.

Vì thế, Nurmengard cứ như vậy mà kiến thành. Ngày vừa xây xong, tôi đi lên đỉnh tháp, phóng tầm mắt ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài khung cửa sổ đã được cố ý thiết kế theo phong cách Gothic, vừa vặn có thể nhìn thấy hồ thiên nga cùng hồ Alps và cả lâu đài Neuschwanstein mới xa xa.

Không tồi. Tôi thực vừa lòng.

Sau đó, tôi đi đến nơi hẹn. Một cuộc hẹn quyết đấu tôi đã sớm biết kết quả.

04.

Cho dù vô số lần tham lam ngắm nhìn ảnh chụp của em trên báo, nhưng khi tận mắt thấy em, tôi vẫn không che giấu được rung động trong lòng.

Em không hề giống lúc còn trẻ, khi tôi rời xa em. Đúng vậy, lúc trước em mới mười tám tuổi, phong nhã hào hoa. Mà hiện tại, đã qua hơn nửa thế kỷ. Chúng ta đều thay đổi nhiều lắm.

Nhưng vì sao, hai mắt xanh thẳm kia của em vẫn có thể làm tôi hồi tưởng? Vẫn có thể bức tôi nghĩ tới quá khứ ngọt ngào mà ưu thương kia?

Qúa khứ càng ngọt ngào, lại càng làm ngày kết thúc đau đến khắc cốt ghi tâm.

Cặp mắt màu lam như có khả năng nhìn thấu linh hồn kia của em bình tĩnh nhìn tôi. Nhưng tôi biết, bình tĩnh của em sắp sửa sụp đỗ.

Đúng không?

Không có lý do gì làm em bình tĩnh hơn tôi cả.

05.

Tôi biết, em oán tôi ra đi không từ giã. Thế nhưng, Al thân yêu à, em muốn tôi làm thế nào đây?

Ngay giây phút Aliona của em ngã xuống, tôi biết, tất cả đều hết rồi.

Tôi biết rõ, bùa avada kedavra kia, bắn ra từ tay tôi.

Tôi bỏ chạy, tôi không dám nghĩ… khiem nhìn tôi bằng đôi mắt oán hận, tôi có làm ra chuyện gì không thể khống chế không. Tỷ như giết chết em, sau đó cùng em sa vào địa ngục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!