Chương 6: Phân viện . . .

Không lâu sau khi những con ma Hogwarts đi qua, Giáo sư McGonagall đã trở lại. Bà dẫn nhóm học sinh ra khỏi phòng, xuyên qua cánh cửa, bước tới hai cánh cửa khác đang mở toanh tiến vào Đại Sảnh Đường xa hoa.

Giáo sư McGonagall đưa học sinh năm nhất đến chiếc bàn dài dành cho giáo sư, để bọn họ xếp thành một loạt đối diện với toàn thể các học sinh lớn hơn, các giáo sư ở sau lưng bọn họ. Ánh sáng ngọn nến lay động, mấy trăm gương mặt nhìn chăm chú vào bọn họ giống như những chiếc đèn lồng mờ mờ. Bên trong đó, Harry phát hiện không ít gương mặt quen thuộc: Fred, George, Percy, Cho còn có Cedric Digory vừa mới quen được. Cedric chú ý tới tầm mắt Harry, hướng cậu gật đầu mỉm cười.

Harry đáp lại bằng một nụ cười nhợt nhạt.

Giáo sư McGonagall nhẹ nhàng đặt một cái ghế cao bốn chân cùng một cái mũ hình chóp của phù thủy trước mặt tân sinh năm nhất. Nhà ăn lặng ngắt như tờ, tiếp theo cái mũ vặn vẹo. Một miếng vá gần vành nón mở ra một cái miệng —— mũ bắt đầu xướng ca. Harry vội vàng làm một cái bùa phong bế lỗ tai cho mình, sau đó bình tĩnh nhìn nhóm tiểu phù thủy bị "ma âm" tra tấn đến nhíu mày.

Ai, nhiều năm như thế, Nón Phân Loại không tính chuyện luyện thanh cho giọng hát khá hơn chút sao, may mắn bản thân cậu có chuẩn bị trước. Harry trong lòng cười trộm.

Sau khi Nón Phân Loại hát xong, Giáo sư McGonagall hướng phía trước đi vài bước, cầm trong tay một tấm da dê.

"Khi ta gọi tên ai, người đó liền lên đội mũ, ngồi vào trên ghế này, chờ đợi phân viện." Bà nói:

"Hannah · Abbott!"

"Hufflepuff!"

"Susan · Bones!"

"Hufflepuff!"

Sau đó, cũng giống như trong trí nhớ, một đám học sinh đều bị phân tới học viện của mình. Hermione, sau đó là Draco, từng bước từng bước, dọc theo quỹ đạo nên có của bọn họ mà đi.

"Harry Potter!"

Rốt cục đến cậu. Harry hít mạnh một hơi, tao nhã ung dung đi đến phía Nón Phân Loại.

Đại Sảnh Đường đột nhiên bộc phát một trận thì thào khe khẽ  như tiếng lách cách của ngọn lửa nhỏ.

"Potter, cô giáo vừa gọi Potter sao?"

"Có phải là Harry Potter kia không?"

Đầu người đều động, mọi người nghển cổ mà nhìn, hy vọng thấy rõ bộ dạng của cậu.

Đứa

-bé

-sống

-sót, Kẻ Được Chọn, anh hùng giới Pháp thuật, nhiều danh hiệu như vậy đều xây dựng trên người thiếu niên trước mắt này. Bọn nhỏ giới Pháp thuật từ bé đã nghe chuyện xưa của Harry Potter mà lớn lên, đều tò mò cậu bé này thần kỳ như thế nào.

Thân hình mảnh khảnh, vóc dáng không cao, vết sẹo nổi tiếng kia bị mái tóc mềm mại che dấu thật kín, theo thiếu niên hành tẩu, mái tóc đen dưới nguồn sáng màu da cam như ẩn như hiện một tia sáng nhạt màu rượu đỏ.

Mắt Harry buông xuống, lông mi thật dài che đi một nửa đôi mắt màu xanh biếc. Ngồi trên chiếc ghế bốn chân, cái mũ che đi tầm mắt của cậu.

Tiếp theo, chính là thế giới hắc ám cùng chờ đợi trong chiếc mũ.

"Chà, khó. Vô cùng khó. Mi vừa có sự cẩn thận giảo hoạt của Slytherin, vừa có dũng khí, dũng khí vượt qua cả sinh tử của Gryffindor. Thực có ý tứ… Ta nên đem mi phân đến đâu đây?"

Harry nắm chặt nắm tay, nhấn mạnh từng cữ trong lòng: "Tôi muốn đi Ravenclaw."

Nón Phân Loại trầm mặc một hồi rồi cất tiếng, "Tại sao?"

"Ravenclaw là lựa chọn tốt nhất. Mặc dù tôi có dũng khí, nhưng đã khó có thể thích ứng với sự nhiệt tình Gryffindor; tôi tuy giả dối cẩn thận, nhưng chung quy vẫn chán ghét Slytherin ngươi lừa ta gạt. Ravenclaw trầm tĩnh thực thích hợp tôi, hơn nữa tôi có tri thức có mục tiêu hướng tới rất lớn."

Đúng vậy, đây là lựa chọn mà Harry đã quyết định ngay từ đầu. Cậu đã không thể lại lần nữa đi Gryffindor, linh hồn cậu sớm đã quá phức tạp già nua, mà các tiểu sư tử Gryffindor lại dũng cảm đến đơn thuần, cậu thật không muốn làm bẩn linh hồn thuần khiết này lần nữa, huống chi, cậu còn muốn rời xa Ron Hermione bọn họ. Cho nên, không thể đi Gryffindor.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!