Nhà ga Ngã Tư Vua lúc nào cũng rộn ràng tấp nập như thế. Harry mang theo chiếc rương da nhỏ cùng cái lồng của Hedwig, rảo bước tới sân ga số 9 và số 10.
Đúng lúc này, một đám người đi qua lưng cậu, ngẫu nhiên một vài lời bay vào trong lổ tai cậu,
"—— Quả nhiên đầy nhóc Muggle —— "
Harry quay người lại, chỉ thấy nói chuyện là một người đàn bà béo múp míp, đang cùng nói chuyện với bốn cậu bé tóc đỏ.
Chính là nhà Weasley.
Harry lặng lẽ nhìn họ chăm chăm vài giây, cuối cùng chẳng tiến lại chào hỏi, nghiêng mình tiến vào Sân ga Chín
-ba
-phần
-tư.
Nếu năm đó mình không tiếp xúc với bọn họ, có phải Ginny sẽ không yêu mình hay không, George sẽ không mất đi một lỗ tai, Fred sẽ không chết, Ron sẽ không trở thành bằng hữu của cậu cũng như sẽ không tuyệt giao với cậu chăng?
Hiện tại xem ra, Harry Potter thực là một sát tinh, cậu bên ai, người đó liền gặp xui xẻo. Đến trường bảy năm, Ron và Hermione đi theo cậu chịu bao nhiêu đau khổ? Harry đã không đếm xuể nữa. Như vậy, trước khi chuyện này xảy ra hãy đoạn tuyệt khả năng kết bạn thôi.
Thực xin lỗi, Harry Potter sẽ không trở thành bạn thân với Ron và Hermione nữa. Chỉ có thế, bọn họ mới có thể an toàn.
Harry bước lên chiếc xe lửa đỏ thẫm kia, tìm một toa còn chưa đầy người. Nếu quyết định giữ một khoảng cách với hai người bạn trước đây của cậu, Harry sẽ không tìm một gian trống không giống lần trước.
Ở trong xe, Harry tìm được một toa chỉ có một người. Nhẹ nhàng gõ cánh cửa, Harry mở cửa ra, lễ phép hỏi: " Tôi có thể ngồi ở đây được không?"
Chàng trai mặt hướng cửa sổ xoay đầu lại nhìn về phía Harry, ánh mắt nâu hiện lên một tia kinh diễm, ôn hòa nói: " Tất nhiên là được, mời vào."
Chàng trai này khoảng mười bốn mười lăm tuổi, cho dù là đang ngồi, cũng có thể đoán chắc rằng cậu rất cao lớn, khuôn mặt anh tuấn, cử chỉ nhã nhặn, thực dễ dàng làm người ta thích.
Chính Harry cũng kinh sợ, người trước mắt này lại đích thị là thanh niên vô tội chết vào năm thứ tư lúc Voldemort sống lại trong cái nghĩa địa kia —— Cedric · Digory!
Harry nén kinh ngạc, đem hành lý của mình để lên khoang hành lý phía trên. Thiếu niên đang ngồi lập tức đứng lên, lịch sự giúp Harry để lên trên. Kỳ thật Harry muốn dùng một cái bùa trôi nổi giải quyết chuyện này, không cần làm phiền cậu, nhưng chung quy không có mở miệng, dù sao người ta cũng có ý tốt.
Harry ngượng ngùng cười với Cedric, "Cám ơn anh, học trưởng."
Cậu trai cao lớn nhiệt thành này lắc đầu, cười nói: "Chuyện cỏn con ấy mà, anh là Cedric Digory, học viện Hufflepuff. Em là học sinh mới phải không, trước khi anh chưa từng trông thấy em bao giờ."
" Em là Harry Potter, sau này mong được anh giúp đỡ nhiều." Harry cười nhạt nhòa.
Cedric lập tức kinh ngạc mở to hai mắt, ánh mắt không tự chủ được liếc về phía cái trán của Harry. Nhưng cậu nhanh chóng thu hồi động tác không lễ phép này, tao nhã nói với Harry: " Ừm, thật là vinh hạnh cho anh, về sau Potter niên đệ có cái gì cần anh hỗ trợ cũng có thể tới tìm anh."
Thời gian kế tiếp cứ trôi đi khi Cedric giới thiệu cho Harry về Hogwarts, có một lần Hermione tới tìm con cóc của Neville, nhưng mái tóc của Harry đã che đi vết sẹo trên trán, cô phù thủy nhỏ cũng không nhận ra cậu, sau khi biết không có con cóc ở đây liền ly khai.
Sắc trời tối sầm lại, Cedric nhắc nhở Harry có thể thay giáo phục, hai nam sinh đều rút ra trường bào từ trong rương, bắt đầu thay đồ. Ngày tháng chín còn rất nóng, cho nên Harry chỉ mặc một bộ áo trong màu tráng, hai cái nút cổ áo mở ra, nửa người dưới vẫn là cái quần dài hơi chật bằng vải mềm nhẹ thoải mái màu xám bạc, khoác bên ngoài là trường bào màu đen. Tuy rằng không xác định vị trí cụ thể ở Hogwarts, nhưng Harry xác định nó nhất định nằm ở phía nam Luân Đôn, bởi vì nơi này đã nóng hơn.
Cedric thay xong quần áo, xoay người, vừa lúc nhìn tháy Harry cúi thắt lưng sửa sang lại cái rương, cổ áo thiếu niên mở ra, mơ hồ lộ ra làn da trắng nõn cùng xương quai xanh tinh xảo. Cedric đỏ mặt một chút, vội vàng quay đi chỗ khác chải tóc, cho dù cậu cũng không biết vì sao lại làm vậy. Đang lúc cậu cảm thấy không được tự nhiên, trên xe lửa truyền đến tiếng nói nhắc nhở đã đến trạm.
Cedric thở dài nhẹ nhõm một hơi, quay đầu nói với Harry: "Harry, thu thập một chút, chúng ta có thể xuống xe." Khi ở trên xe lửa, cậu và Harry đã quen thuộc đến mức bắt đầu gọi tên của nhau.
Harry vâng lời, đóng rương lại, đi theo Cedric rời khỏi toa.
Xuống xe lửa, Harry và Cedric tách ra, đi hướng về phía Hagrid. Không thể không nói, thân ảnh thật lớn của Hagrid tại dưới bóng đêm cùng sương mù mênh mông này vẫn là cách phân biệt rất tốt.
" Học sinh năm nhất! Học sinh năm nhất đến bên này! Harry, đến bên này, có khỏe không?"
Trên một biển người đang di chuyển, gương mặt Hagrid dãn ra nụ cười tươi tắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!