Mấy ngày gần đây, chuyện mà mọi người bàn tán nhiều nhất chính là chương trình học của Giáo sư Moody mới nhận chức giáo sư Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám. Một ít học sinh đã học lớp của hắn đều khen ngợi nức nở khóa học này, việc này không khỏi làm một số học sinh chưa được học cảm thấy tò mò không thôi.
Vì thế các tiểu ưng năm ba liền ôm tâm tính này bắt đầu khóa Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám đầu tiên.
Giống y trí nhớ kiếp trước, Giáo sư "Moody" ( tạm thời xưng hắn là Moody đi) vừa lên khóa liền hỏi tên ba lời nguyền không thể tha thứ. Nhưng điều này không làm khó được các Ravenclaw, chỉ là khi Moody bắt đầu ếm lời nguyền không thể tha thứ lên các con nhện, rất nhiều học sinh cũng không thoải mái nhíu mày.
Nhất là khi ếm Crucio, các nữ sinh đều ở phía dưới rú lên nho nhỏ, sau đó —— thẳng đến lời nguyền cuối cùng——
"Avada Kedavra, " Moody nhẹ giọng nói —— cái miệng nghiêng lệch của hắn lại co rúm, lộ ra nụ cười, "Đúng vậy, đây là cái cuối cùng, cũng là chú ngữ lợi hại nhất. Avada Kedavra… nguyền rủa chết chóc."
Hắn vói tay vào bình thủy tinh, con nhện thứ ba như biết sắp đến lúc phải chết, liều mạng bò quanh khắp bình, muốn tránh khỏi bàn tay Moody, nhưng hắn vẫn bắt được nó, đặt trên giảng đài. Con nhện lại bắt đầu liều lĩnh bò loạng trên mặt bàn.
Moody giơ đũa phép lên, quát: "Avada Kedavra!"
Tia chói xanh sáng rực đâm vào đôi mắt, đồng thời còn có phát ra một tràn tiếng rào rào, giống như một quái vật to lớn vô hình bay vút lên không trung —— cùng lúc đó, con nhện kia nghiêng người, té ngửa nằm trên mặt bàn, trên người không chút vết thương, nhưng không thể nghi ngờ là đã chết. Mấy học sinh cố gắng nhịn tiếng hét sắp phát ra xuống.
Moody gạt con nhện đã chết xuống sàn.
"Không đẹp chút nào, " hắn bình tĩnh địa nói, "Làm người ta không thoải mái. Hơn nữa không có cách phá giải. Không có cách nào chống đỡ nó. Theo mọi người biết, chỉ có một người thoát khỏi chú ngữ này, và giờ phút này người ấy đang ngồi trước mặt ta."
Mắt Moody (cả hai) nhìn chăm chú vào mắt Harry, mà Harry cũng cực kỳ bình tĩnh nhìn lại cặp mắt khủng bố của Moody, trong đôi mắt xanh tràn đầy vắng lặng.
Thứ ánh sáng chói rực xanh biếc này cậu đã nhìn thấy nhiều rồi, thậm chí từ khi còn bé bắt đầu có trí nhớ, kéo dài hết hơn hai mươi năm cuộc đời, Harry sớm đã không nhớ từng nhìn thấy ánh chớp xanh đại diện cho cái chết này bao nhiêu lần rồi.
Vì thế, cậu ngay từ lâu đã học được cách chết lặng mà đối diện cái chết, nhưng đôi khi ánh chớp xanh kia xuất hiện, một góc nào đó trong lòng vẫn đột nhiên tan vỡ.
Không phải đau, bởi vì sớm đã đau rồi; mà là trống rỗng rơi vào nỗi bàng hoàng không lí giải được.
Mặt Harry không chút thay đổi nhìn lại Moody chằm chằm, đến khi Moody mất tự nhiên dời tầm mắt.
"A, đúng vậy. Chỉ có Harry. Potter thoát khỏi Avada Kedavra, không ai biết trò ấy làm cách nào, lại đánh bại được Chúa Tể Hắc Ám…" Moody nhẹ nhàng mà nói, đi xuống bục giảng, cách Harry càng lúc càng gần. Mãi đến khi đi đến bên người Harry, Moody cong người, vươn tay, duỗi về phía cái trán thiếu niên.
Nếu cứ như vậy, Moody sẽ chết à? Nhớ tới thảm trạng của Quirrell lúc đó, Harry không chút nghi ngờ cuối cùng Moody sẽ hóa thành cái xác ngay trên khóa học vì dám đụng vào cậu. Chỉ là… cảnh này sẽ dọa rất nhiều học sinh khiếp sợ, phải không? Huống chi, hiện giờ người này còn có chỗ hữu dụng.
Nghĩ như vậy, Harry hơi nghiêng đầu, né tránh cái đụng chạm của Moody.
"Thật ngại, Giáo sư. Tôi không thích người khác đụng vào." thiếu niên tóc đen khách sáo mỉm cười xa cách khiến Moody xấu hổ thu tay về, xoay người định tiếp tục giảng bài, sau đó lại bị thiếu niên phun ra một câu làm cứng lại——
"Thầy cảm thấy Voldemort đã chết à? Nhưng có rất nhiều người ta nói Voldemort đang rúc người trong góc nào đó nửa chết nửa sống mà sinh tồn đó a~."
Moody đột nhiên nhìn về phía thiếu niên, con mắt pháp thuật màu lam xoay tít, con mắt đen bình thường còn lại sáng lên kinh người, Harry cảm thấy Barty Crouch nhỏ sắp nhịn không được giết chết mình, nhưng mà, cậu vẫn đánh giá thấp hành động của hắn.
"Moody" im lặng một lúc lâu, cuối cùng khàn khàn nói: "Trò rất có cách nhìn cuả chính mình, Potter. Nhưng vẫn là câu nói kia —— bảo trì cảnh giác bất cứ lúc nào!"
Sau khi tan học, trái lại tâm tình của Harry hiếm khi sung sướng đến đại sảnh ăn cơm. Nhìn Barty. Crouch nhỏ dồn ép lửa giận, còn cố duy trì bộ dáng bình tĩnh dạy tiết Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám cho họ, Harry thật hơi bị vui sướng khi người khác gặp họa.
Hơn nữa… Harry hơi siết chặt tay. Kích thích Moody một chút như vậy, sẽ tăng nhanh kế hoạch của bọn họ hơn…
Cậu không còn thời gian lề mề với Voldemort nữa.
Nghĩ vậy, Harry thu nụ cười lại, tăng nhanh bước chân đi đến đại sảnh.
***
Lucius gởi thư đến lại cung cấp cho Harry một tin tức tốt, nghe nói ông đã thu phục gia tộc Nott và Wood——họ đều là Tử Thần Thực Tử, khi Voldemort thất thế đều mượn danh nghĩa bị lời nguyền độc đoán khống chế, tránh thoát vận mệnh phải tiến vào Azkaban.
"Bọn họ cũng không phải những kẻ trung thành với chúa tể hắc ám." Snape bình luận như vậy, "Cho nên thu phục cũng không khó. Mà Tử Thần Thực Tử thật sự trung thành đều bị tống vào Azkaban, đây cũng ít nhiều nhờ vào thủ đoạn mạnh mẽ và chính sách cứng rắn của Barty. Crouch năm đó."
Người đàn ông tóc đen đứng dậy, rút đũa phép ra: "Kế tiếp, luyện tập bùa tật phong (gió mạnh)."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!