Mưa rơi tầm tả.
Mây đen xám xịt tụ trên bầu trời, làm người ta cảm thấy áp lực. Mưa rơi xối xả, làm giữa trưa ngày hè cũng trở nên lạnh đến thấu xương.
Harry một tay cầm chiếc ô màu đen, hành lý đã bị biến nhỏ thành cỡ nắm tay đặt trong túi.
"Sirius, Remus…" thiếu niên tóc đen hít sâu một hơi, "Đưa đến đây thôi, không cần đi nữa."
Sirius và Remus đều che ô, sắc mặt thân thiết nhìn Harry, "Được rồi. Tới trường phải tự chăm sóc bản thân, đừng luôn cố đọc sách quên ăn cơm. Nhớ viết thư về nhiều nhiều, có phiền toái hay không thoải mái gì thì cứ nói với các chú bất cứ lúc nào nghe chưa."
Nghe Remus dặn, mũi Harry cay cay, dùng sức gật gật đầu, không nói một lời.
Sirius lại trực tiếp ném cây dù trong tay, không để ý bị mưa xối vào người, trực tiếp ôm lấy Harry."Harry, chú biết trong lòng con nhất định có chút chuyện không thể kể cho các chú…" Chú ôm chặt thân thể cứng đờ của Harry, "Nhưng mà, nếu có một ngày con muốn mở miệng, các chú nhất định sẽ chờ con. Ngàn vạn lần đừng chuyện gì cũng tự mình gánh vát!"
Harry cắn cắn môi, áp chế cảm động trong đáy lòng, cười nói: "Con đã biết." Cậu vỗ vỗ bả vai cha đỡ đầu, "Các chú mau trở về đi thôi, mưa to quá."
Sirius đứng thẳng dậy, xoa xoa mái tóc Harry, "Con đi trước đi. Các chú nhìn con tiến vào sân ga."
Harry gật gật đầu, một tay cầm ô, một tay đặt vào túi, xoay người đi vào cửa Sân ga Chín
-ba
-phần
-tư.
Mưa rơi giàn giụa, làm nhạt đi bóng dáng nhỏ bé và yếu ớt của thiếu niên, chỉ thấy một màu đen trang trọng mà hiu quạnh, bước đi chứa đầy kiên định nào đó từng bước đi về phía bức tường dày, sau đó thân hình nghiêng qua, biến mất.
"Harry… Sẽ không có chuyện gì chứ?" Sirius thì thào tự nói, nhíu chặt đôi mày tuyệt đẹp, "Anh vẫn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó xảy ra, năm nay lại là một năm đặc biệt như vậy…"
Remus nắm bả vai Sirius, cây dù to che đi cơn mưa lạnh lẽo cho hai người."Chúng ta phải buông tay để nó bay đi, dù sao nó cũng không phải con nít."
Sirius thở dài, gật gật đầu, cùng Remus xoay người rời khỏi sân ga Ngã Tư Vua.
Hai người đàn ông vĩnh viễn cũng không biết, sau lưng bọn họ, thiếu niên tóc đen vừa rồi mà họ nói đến, đang im lặng nhìn họ rời đi.
Luân Đôn vốn dày sương mù, hơn nữa vì mưa to ào ạt, lại càng lạnh hơn.
Người trên Sân ga đều rất vội vàng, không ai chú ý tới thiếu niên nhỏ bé đứng bên bức tường kia.
Harry kéo ra một nụ cười thật nhạt, yên lặng nhìn chăm chú Sirius và Remus cùng che một cái ô rời khỏi sân ga chật chội. Đôi mắt xanh biếc lóe ra ánh sáng nhạt, đẹp đến khó lường.
Chắc đây là lần cuối cùng… Harry nghĩ thầm.
Chỉ vì biết, cuộc sống sau này, chỉ sợ Sirius và Remus không bao giờ … có thể như hôm nay đưa cậu đi học nữa, Harry mới đi rồi quay lại, muốn đem đoạn trí nhớ trân quý này vĩnh viễn niêm phong cất vào tận đáy lòng.
Nhìn bóng dáng hai người đàn ông cao lớn tay trong tay cùng rời đi, lòng Harry có một xúc động khó hiểu. Thẳng đến cơn mưa cản trở tầm mắt của cậu, thẳng đến rốt cuộc không nhìn thấy họ nữa, Harry mới xoay người, lại xuyên qua Sân ga Chín
-ba
-phần
-tư.
***
"… Thầy còn vô cùng tiếc nuối nói cho mọi người biết, năm nay không tổ chức Cúp Nhà Quidditch nữa." Dumbledore cười tủm tỉm nói.
"Cái gì!" Các học sinh bên dưới đều nghị luận, nhất là tiếng của Oliver Wood và anh em song sinh nhà Weasley của Gryffindor là vang dội nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!