Hương trà thơm ngát quanh quẩn trong phòng, im lặng lại chen vào giữa hai người.
Harry cúi đầu yên lặng uống hồng trà, chuyên chú nhìn hoa văn trên chén trà. Ánh mắt Snape trống rỗng nhìn mặt bàn hội nghị.
Im lặng.
Harry trong lòng nhẹ giọng thở dài, có phải những khi cậu và Severus · Snape ở chung vĩnh viễn đều như vậy hay không? Hai người vĩnh viễn không thể chia sẽ tất cả bí mật, chỉ có thể mang theo đủ loại mặt nạ đoán suy nghĩ của nhau.
Harry mím môi, trong lòng tự giễu, tại sao vẫn không thể khắc chế nghĩ đến Giáo sư hả? Harry · Potter, mày thật là một người nhu nhược, chuyện đã chấp nhận lại làm không được.
Mà tình cảm trong lòng Snape lúc này cũng trầm tĩnh như mặt ngoài vậy. Trên thực tế, hắn bây giờ rất hỗn loạn. Có lẽ quá lâu rồi hắn chưa có cảm xúc kịch liệt như bây giờ.
Đây cũng vì cậu bé tóc đen mắt xanh kia. Nga, không nên gọi cậu ta là cậu bé. Từ khi nhìn thấy quá khứ của cậu, Snape cũng đã biết Harry Potter kỳ thật là một thiếu niên có linh hồn trưởng thành.
Nhưng nguyên nhân chính là vì thế, lúc trước cho rằng tất cả những việc thiếu niên này làm cho hắn đều là bình thường, nhưng hiện tại, hết thảy bình thường cũng không thể bình thường nữa.
Trong quá khứ, hắn có thể xem tất cả việc thiếu niên này làm cho hắn là tình cảm nhụ mộ(thái độ quấn quít) đối với một người thầy, nhưng khi đã biết trong quá khứ của Harry, hắn khắc nghiệt ác liệt với cậu cỡ nào, cho dù cuối cùng cậu bé phát hiện hắn bảo vệ nó, thiếu niên này cũng không nên tốt với hắn như bậy giờ.
Harry biết rất rõ, là hắn mật báo mới làm hại cha mẹ cậu bị Voldemort sát hại, mà cả Harry cũng từ đó mà lưng đeo trọng trách Kẻ Được Chọn. Cho nên, sau đó hắn tìm mọi cách bảo vệ Harry, thiếu niên này phải cho rằng là điều phải làm chứ, huống chi, Harry cũng không thiếu hắn cái gì.
Vì sao phải dịu dàng với ta như thế? Em có biết em như vậy sẽ làm ta càng không muốn buông tay hay không?
Nhớ tới câu nói kia của Lucius "Anh có chút thích cậu ta, đúng không?"
Lòng Snape không khỏi bắt đầu phiền muộn.
Đúng vậy, Lucius xem người thực chuẩn. Sự chú ý của hắn đối với Harry đã sớm vượt qua thân phận một người thầy. Chú ý mỗi một biểu tình của cậu, mỗi một độ cong của nụ cười, sau đó đoán được tâm tình của cậu. Vì mỗi lần cậu chiếu cố, mỗi lần cậu an ủi, linh hồn hắn bỗng cảm thấy một niềm vui sướng không thể phát giác. Hắn như một con cá sắp hít thở không được, liều mạng hấp thu một một tia dưỡng khí Harry đem lại.
Không thể tự kiềm chế.
Hắn chưa từng rối loạn như vậy, cho dù là lúc thiếu niên thầm mến Lily, cũng chỉ như thói quen bình thường để ý hết thảy của Lily, chưa từng có tâm trạng buồn vô cớ lạc lỏng thế này.
Thế nhưng…
Nhớ tới Lily, trong lòng Snape lại đau nhói một cái. Không phải vì còn quyến luyến Lily, kỳ thật dưới ảnh hưởng của Harry đối với hắn, chấp nhất với Lily đã dần dần phai nhạt.
Không phải không yêu Lily. Mà là người chết đã qua đời, nên để Lily ngủ yên. Cứ tìm kiếm gởi gắm ở một người chết, đây không phải phong cách của một Slytherin đủ tư cách nên có.
Nhưng mà, sự tồn tại của Lily lúc nào cũng nhắc nhở mình, hắn không nên yêu con của Lily.
Hắn · sao · có · thể yêu con trai của Lily?!
Cho dù một lần lại một lần nhấn mạnh điều này trong lòng, hắn vẫn không thể ức chế ham muốn sở hữu thiếu niên này.
Thừa nhận đi, Severus. Mi đã yêu Harry · Potter rồi.
A… Snape trong lòng không khỏi cười khổ, hắn phải thế nào mà thản nhiên đối diện với Harry, nói cho cậu biết ta có yêu mẹ em, nhưng bây giờ ta lại yêu em. Vậy sẽ làm Harry nghĩ thế nào?
Huống chi, hắn cũng không xứng để yêu Harry.
Harry có một linh hồn xinh đẹp mạnh mẽ như thế, mà hắn, một tiền Tử Thần Thực Tử đê tiện, có một linh hồn tội ác dơ bẩn, sớm nên rơi vào địa ngục, sao có thể hy vọng xa vời được lọt mắt xanh của người thiếu niên kia?
Harry là anh hùng sáng ngời một phương, trên người mang kỳ vọng của hàng vạn hàng nghìn dân chúng. Cậu nhất định trở thành người đứng đầu thế hệ mới của giới Pháp thuật, cậu xứng với tất cả tốt đẹp trên đời này.
Mà hắn, tiền Tử Thần Thực Tử mọi người đều căm ghét, gián điệp hai mang luôn kề cận cái chết, đã định phải chết trong một xó xỉnh nào đó không rõ tên, giống như trí nhớ kiếp trước của Harry, điểm này hắn biết rõ.
Hai người khác nhau như vậy, làm sao có thể ở bên nhau?
Snape hai mắt nhắm nghiền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!