Vì đã là những ngày cuối của tháng bảy nên chỉ năm sáu giờ trời đã lờ mờ sáng, bầu trời là một mảnh trắng xám mang chút áp lực, chân trời phương xa ẩn hiện chút ánh sáng, không cách nào nhìn thấy rõ.
Thiếu niên tóc đen nằm trên chiếc bàn trước cửa sổ, bút lông chim trong tay sau khi viết xong một chữ cuối cùng xuống tấm da dê thì được thả lại vào bình mực.
Chờ nét mực khô, Harry xếp tấm da dê lại bỏ vào phong thư, giao cho Hedwig đã chờ ngoài cửa sổ.
"Thưa ngài Grindelwald,
Đối với chuyện lần trước chúng ta thảo luận, tôi có một ít ý tưởng mới. Tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện. Mặt khác, có lẽ Giáo sư Dumbledore cũng sẽ tham gia.
Giống như lời ngài nói, đại chiến không xa.
Có lẽ tôi đã thấy được con đường tôi nên đi.
chân thành,
Harry · Potter "
Nhìn Hedwig giương đôi cánh trắng noãn bay về phía bầu trời trắng xám, Harry nhẹ giọng thở dài, xoa xoa huyệt Thái Dương ẩn ẩn đau.
Thức trắng đêm không ngủ làm cơn đau đầu đã lâu không phát tác lại viếng thăm cậu. Harry uống ngay một hớp to cà phê đậm đặc Kreacher đưa tới, đi vào phòng tắm.
Cậu nghĩ, một chút nước ấm sẽ làm cậu thoải mái một ít.
Ngâm mình trong làn nước ấm, Harry hít sâu một hơi, sau đó lại suy sụp cúi đầu.
Khoảng không tuyệt vọng trong lòng vẫn không hề bị nước ấm cuốn trôi đi, cuộc gặp mặt mấy giờ trước với Tử Thần vẫn còn tra tấn cậu.
Đêm khuya hôm qua sau khi Harry về đến nhà, giữ vững tinh thần ứng phó với Sirius và Remus vài câu, có lẽ đã nhìn thấu thần sắc mỏi mệt của cậu, họ cũng không hỏi nhiều liền để cậu trở về phòng nghỉ ngơi.
Nhưng Harry thức trắng cả đêm để tự hỏi con đường kế tiếp cậu nên đi, sau đó rốt cục đưa ra quyết định. Chỉ là… Harry nhắm hai mắt lại. Ngày nào đó năm sau, cậu thật sự có thể không chút quyến luyến rời đi hay không? Harry tự nhận mình không có sự dũng cảm như vậy, cho dù mình từng là một Gryffindor.
Vấn đề ở chỗ, cậu phải mặt không đổi sắc rời khỏi thế giới mà một tay cậu thay đổi, thế giới mà cậu hằng mong đợi, thế giới, mà cậu gọi là hạnh phúc. Chuyện này, thật sự cần dùng tới dũng khí cả đời cậu.
Nhưng mà, cậu không thể không làm. Đây là cái giá phải trả để cậu trở về, rời xa hạnh phúc, tự mình hủy diệt.
Merlin, quả nhiên ngài đã không thể tiếp tục chiếu cố một tên phản bội linh hồn mình rồi phải không.
Harry cười khổ, cúi đầu, lặn xuống bồn tắm. Chất lỏng chảy ra nơi khóe mắt biến mất trong làn nước ấm áp, không lưu lại chút dấu vết.
***
Rửa mặt xong, Harry mặc quần áo vào, định thông qua chiếc tủ biến mất trong phòng khách ( từ lần Harry đem nó về Quảng trường Grimmauld cũng không đổi vị trí khác) đến Hogwarts, cậu nghĩ lúc này, cụ Dumbledore chắc còn đang ở trường học.
Nhìn thiếu niên tóc đen mắt xanh trong chiếc gương to kia, Harry cố gắng kéo khóe miệng lên, mãi đến khi lộ ra một nụ cười không như bình thường mới chịu bỏ cuộc. Harry đờ đẫn lấy tay đụng vào con người trong gương, cậu rất ít cẩn thận soi gương như vậy, cho nên, lần đầu tiên cậu phát hiện, hóa ra không biết từ lúc nào, nụ cười của cậu đã trở nên xa lạ như thế.
Harry · Potter từng sạch sẽ dũng cảm giữa thế sự vô thường kia, đã dần dần lớn lên thành một tên dối trá có thể lấy mặt nạ mang nụ cười ra ngụy trang bất cứ lúc nào——
Giống như cậu bây giờ.
A, thực châm chọc. Đây chính là cậu sao?
Harry nhắm mắt lại, bi ai tràn ngập tất cả thần kinh của cậu.
"Harry…"
Một giọng nam quen thuộc đánh gãy sự trầm tư của Harry, Harry mở bật đôi mắt, nhìn về phía cửa.
Sirius đứng ở cửa, nhìn Harry, như có điều suy nghĩ, đứng phía sau là Remus cao hơn chú ấy nửa cái đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!