Chương 45: Tử Thần

Harry vốn tưởng sinh nhật mười ba tuổi của mình có thể đón cùng Sirius và Remus, nhưng trước sinh nhật một ngày, lời triệu tập cấp bách đến từ Grindelwald làm sinh nhật mười ba tuổi của Harry hỏng bét.

"Harry, Grindelwald tìm con có chuyện gì không?" Sirius thân thiết hỏi, cho dù đã biết con đỡ đầu nhà mình có quen với Grindelwald, chú vẫn không yên bụng vị Chúa Tể Hắc Ám Đức tiếng xấu đồn xa này —— cho dù con đỡ đầu đã vô số lần đích thân nói với mình Chúa Tể Hắc Ám Đức kỳ thật tốt với nó lắm.

Harry lắc lắc đầu, "Con cũng không biết, không có chuyện gì quan trọng ngài ấy chắc không khẩn cấp liên lạc con như vậy đâu." Harry cau mày nhìn ba cây kim đồng hồ bỏ túi đều cùng lúc chỉ vào số mười hai… Đây là mật hiệu thể hiện có chuyện khẩn cấp, lòng Harry có một dự cảm không lành.

"Vậy Harry con nhanh đi, nếu có chuyện quan trọng gì nhất định phải nói với các chú, các chú chờ con cùng nhau ăn bữa tối." Remus ấm giọng dặn dò.

Harry gật đầu đáp ứng, nhanh chóng khởi động pháp trận khóa cảng trên đồng hồ, cậu bây giờ có một dự cảm không tốt, chỉ mong là cậu suy nghĩ quá nhiều thôi.

Nhìn chỗ thiếu niên tóc đen mắt xanh biến mất, Sirius hít một hơi.

"Sau khi Harry nói chuyện của nó cho chúng ta, anh đôi khi cảm thấy con đỡ đầu của mình còn trưởng thành hiểu chuyện hơn cả anh, điều này làm anh thật không có cảm giác thành tựu a." Sirius quay đầu nhìn về phía người yêu, "Mơ Mộng Ngớ Ngẩn, em nghĩ thế nào?"

Remus dịu dàng cười, nắm lấy tay Sirius, "Chân Nhồi Bông, đừng lo lắng như vậy. Harry là đứa nhỏ chúng ta chăm sóc, mặc kệ phát sinh chuyện gì, chúng ta chỉ cần nhớ rõ, Harry là Harry, vậy là đủ rồi."

Con ngươi màu xám của Sirius chợt lóe, hình như đã hiểu ra."Em nói đúng. Harry nó, chính là Harry a…"

Sau một trận trời đất quay cuồng, Harry bước vào Nurmengard quen thuộc. Vừa từ cơn mê muội khôi phục lại, Harry liếc mắt một cái liền thấy được vẻ mặt áy náy của Laiya cùng Grindelwald ngồi phía sau bàn học

Harry cau mày.

"Thưa ngài, đã xảy ra chuyện gì sao?"

Grindelwald nhìn về phía Laiya, ra hiệu cô mở miệng giải thích.

Răng Laiya gắt gao cắn lấy môi, sắp chảy ra tơ máu, cả hai mắt đều đỏ lên, hình như vừa khóc xong.

"Harry, tớ thật sự xin lỗi, tớ không biết làm thế nào mới có thể bù lại…"

"Laiya, đến tột cùng là sao vậy? Chậm rãi nói, đừng lo lắng." Harry dịu dàng nói.

"Tớ… Tớ, " Laiya hít sâu một hơi nói, "Tớ làm mất vương miện Ravenclaw rồi, xin lỗi xin lỗi!" Laiya cong thắt lưng cúi đầu thật thấp, vẫn không ngẩng đầu.

Tim Harry bỗng trầm xuống, không tự chủ được siết chặt tay.

Cậu nghe thấy gì? Trường Sinh Linh Giá mất tích? Một Trường Sinh Linh Giá rõ ràng đã được cậu tìm thấy hiện tại lại mất tích?

"… Chuyện xảy ra khi nào?" Thật lâu sau, Harry rốt cục mở miệng, tiếng nói hơi khàn.

Laiya nghẹn ngào một chút, sợ hãi nói: "Hôm chấm dứt học kì, tớ về phòng nghiên cứu thu dọn đồ đạc, phát hiện cửa phòng nghiên cứu bị mở ra… ngăn tủ để Trường Sinh Linh Giá cũng mở rộng, vương miện không cánh mà bay. Phải biết rằng, tớ ếm rất nhiều chú ngữ bảo vệ trên cánh cửa và ngăn tủ, người bình thường căn bản không có khả năng đi qua. Từ sau ngày 20 tớ vẫn ở lại trường tìm, nhưng vẫn không có phát hiện gì.

Tớ mới chạy đến tìm ngài Grindelwald."

Harry nhắm mắt lại, hít sâu ra lệnh bản thân phải bảo trì bình tĩnh. Phong độ thân sĩ của cậu nói cho cậu biết tuyệt đối không thể tức giận với một cô bé, cho dù cô phạm vào một sai lầm hết sức nghiêm trọng.

Cậu nhẹ giọng an ủi Laiya vài câu, để vị thục nữ đang khóc này ngồi xuống ghế sa lon.

Sau đó, Harry quay đầu nhìn về phía Grindelwald vẫn luôn im lặng bên kia.

"Thưa ngài, ngài ý kiến gì về chuyện này?"

Grindelwald ngồi sau chiếc bàn, mười ngón giao nhau, nâng cằm."Ta nghĩ, có lẽ chúng ta nên suy ngẫm Trường Sinh Linh Giá của Voldemort có thể hấp dẫn ai trong Durmstrang?"

Harry hơi suy nghĩ một chút rồi trả lời, "Karkaroff? Tử Thần Thực Tử kia sao?"

Ma Vương Tóc vàng gật gật đầu, "Hắn là Tử Thần Thực Tử duy nhất ở Durmstrang. Dù sao tiếng vang của Voldemort ở Đức cũng không lớn."

Harry chậm rãi gật gật đầu, cau mày, "Căn cứ vào sự suy đoán của chúng ta, Trường Sinh Linh Giá và dấu hiệu hắc ám có sự cảm ứng ở mức độ nhất định nào đó, mảnh hồn trong Trường Sinh Linh Giá có thể cảm ứng được Tử Thần Thực Tử phụ cận, hơn nữa có thể thao túng bọn họ ở mức độ nào đó. Nói cách khác, nếu lúc Karkaroff đi qua phòng nghiêm cứu của Laiya, có lẽ đã bị Trường Sinh Linh Giá thao túng?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!