Chương 44: Hợp tác

Có lẽ hiện tại lấy điểm O đối với Harry mà nói đã không còn là chuyện làm cậu kích động nữa. Dù sao đối với một người đã từng học một lần mà nói thì độ khó khăn cũng giảm đi rất nhiều, huống chi cậu bây giờ còn là một Ravenclaw.

Cho nên, khi Sirius và Remus như bậc cha mẹ vẻ mặt vui mừng nhìn bảng thành tích của cậu, Harry cũng không thấy đáng vui vẻ gì.

Thành tích có tốt hay không bây giờ đã không còn ý nghĩa gì rồi, mục tiêu của Harry so với cái này còn gian nan khó khăn hơn nhiều.

Sau khi nghỉ, Harry lập tức đi gặp Grindelwald một lần.

"Tôi đã thẳng thắn với họ." Nhìn thấy mặt nhau, thiếu niên tóc đen liền buông xuống một câu như quả ngư lôi này.

Grindelwald nhướng mày, "Ta nghĩ cậu sẽ đem bí mật này đưa xuống mồ luôn chứ."

Harry nhợt nhạt cười, "Đúng vậy."

"Vậy cậu còn ——" Grindelwald đột nhiên dừng lại, "—— chờ một chút, không phải cậu đã thẳng thắn rồi sao?"

Harry gật gật đầu, "Trước khi tất cả lắng xuống, vẫn đừng cho bọn họ biết…" Hoặc là nói, cho dù mọi chuyện lắng xuống, có thể cậu cũng không nói.

Để họ biết Harry Potter chết do bất trắc hoặc chết tự nhiên, đều khiến họ có thể chấp nhận hơn so với nguyên nhân chân chính kia.

Grindelwald không tiếng động thở dài, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Dưới bầu trời xám xịt, cơn mưa lả tả làm phương xa trở nên mờ mịt.

"Harry, có thời gian thì đi gặp các thánh đồ đi."

Ma Vương tóc vàng chậm rãi mở miệng, giọng điệu tự nhiên như đang hỏi hôm nay ăn gì.

Harry ngây ngẩn cả người nửa ngày, "Ngài nói…?"

"Cuối cùng ta cũng phải tìm một người thừa kế a." Grindelwald cười tủm tỉm nói.

Harry lắc lắc đầu, "Ngài có biết, tôi không có khả năng sống lâu, càng có thể chết trước ngài. Người thừa kế như vậy rất không hợp cách a."

Grindelwald không thèm để ý cười, "Chẳng lẽ ta còn hy vọng tên tuổi của mình truyền lưu muôn đời à?" Ông châm chọc nói, "Một phù thủy hắc ám danh tiếng nhơ nhuốc có gì đáng để người đời sau nhớ tới chứ? Ta chỉ hy vọng lấy một chút gì đó của mình để giúp cậu."

"Nhưng mà, thánh đồ bọn họ… Tôi thấy bọn họ có ích lợi gì đâu?"

Grindelwald cười nhẹ, nghiêm túc nói: "Thánh đồ bọn họ đều là các nhân vật thành đạt trong một lĩnh vực nào đó, sẽ giúp cậu có được một ít tình báo. Ta hy vọng họ có thể vì cuộc chiến tranh kế tiếp sắp sửa bùng nổ mà ra một phần sức lực, ta có dự cảm, chiến tranh không xa."

Harry nhẹ nhàng gật gật đầu, đi đến bên cửa sổ, có chút sợ sệt nhìn mặt hồ thiên nga bị những hạt mưa làm gợn sóng lăn tăn, vòng tròn lộn xộn không có một chút an bình.

Trong các Trường Sinh Linh Giá còn chưa bị giải quyết của Voldemort, hiện tại trừ vương miện ở chỗ Laiya nghiên cứu, còn lại chính là Nagini cùng cậu. Bất tri bất giác, nguyên lai cậu đã đi xa như vậy rồi.

"Đúng a… Chiến tranh sắp phát hỏa …"

Harry thì thào nói. Khóe miệng nhếch lên, nhưng đôi mắt lại không có tiêu cự.

***

Một ngày trong tháng bảy, một con cú nâu đưa tin nhắn của Giáo sư tới.

"Chiều ngày hai mươi, trang viên Malfoy."

Ngón tay Harry mơn trớn hàng chữ đen sắc bén kia, trong lòng mang theo cảm xúc phức tạp rối ren.

Cậu hai mắt nhắm nghiền, nắm chặt nắm tay.

Quên, không khó.

Cậu tự nói với mình như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!