Trên hành lang rất nhiều học sinh đang đùa giỡn chạy nhảy, có lẽ do nghỉ hè sắp đến, cả Filch cũng không có lòng dạ đi quản nữa. Cho nên các học sinh càng không kiêng nể gì đùa giỡn trên hành lang.
Harry đi dọc bên hành lang, đi qua đám người ầm ĩ nhộn nhịp, hướng về nơi sâu nhất trong tòa thành.
Bất tri bất giác, Harry đã quen thuộc con đường thông tới hầm như thế, thậm chí nhắm mắt cũng có thể đi chính xác vào văn phòng Giáo sư Độc Dược không nhầm một lần.
Đi xuống lòng đất, tiếng động huyên náo trên mặt đất dần biến mất, càng vào sâu, lại càng u tĩnh.
Hoàn cảnh quá mức im lặng, lại làm tâm tình vốn khẩn trương của Harry càng thêm bất an.
Giáo sư Snape có ở trong đó không? Nếu không có, mình sẽ không phiền não như vậy rồi. Nhưng nếu có, mình phải đối mặt thế nào đây?
Cứ bất an không yên như vậy đi tới bức họa Medusa, Harry lúc này mới nhớ đã một thời gian ngắn mình không về hầm, có thể vì không biết khẩu lệnh mà không thể vào không?
Không ngờ Medusa vừa nhìn thấy Harry, liền lười biếng ngáp một cái, Sau đó liền mở cửa cho cậu.
Harry sửng sốt, cậu thật không ngờ mình còn có thể vào thẳng hầm của thầy Snape thế.
Sau khi cửa phòng mở ra, đánh vào mi mắt chính là phòng khách quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, thế nhưng, sau bàn học không còn bóng dáng thân thuộc kia nữa.
Giáo sư không có ở đây sao?
Harry thở phào nhẹ nhõm đồng thời lại cảm thấy nỗi mất mát không cách nào giải thích.
Cậu lắc lắc đầu, cứ như làm vậy thì có thể vứt bỏ cảm xúc không thể khống chế kia đi thật xa.
Sau khi vào phòng sách, đồ đạc của cậu còn nguyên tại vị trí đã đặt, không thay đổi gì. Harry chậm rãi gom từng quyển từng quyển sách lại, dùng bùa thu nhỏ để vào trong cặp, tiếp đó, ra giường, gối nằm, chăn… những thứ tương tự cũng nối đuôi nhau biến mất trong phòng sách, cứ như chưa từng tồn tại.
Khi chiếc bút lông chim cuối cùng bị Harry lấy đi, Harry quơ quơ đũa phép, hóa bỏ thuật Biến Hình của chiếc giường, hai ghế sô pha trở về vị trí ban đầu.
Sau khi nhìn quanh nơi đã sống gần một năm này thật lâu, Harry im lặng nhấc cặp lên, rời khỏi phòng sách.
Theo thói quen thoáng nhìn qua phía bàn học, vốn không ngờ sẽ nhìn thấy Giáo sư, Harry không kịp đề phòng, tim đập liên hồi.
Người đàn ông tóc đen ngồi trước bàn học, đùi phải khoát lên chân trái, trên gối đặt một quyển sách thật dày. Hắn cứ cúi đầu đọc những dòng chữ chì trong sách, ngón tay thon dài trắng bệch hơi ngả vàng thỉnh thoảng lướt qua hàng chữ trên giấy, mái tóc màu đen hơi dài rũ xuống, che mất mặt mũi. Cho dù đọc sách, lưng người đàn ông ấy cũng luôn thẳng, quả y như tính cách có phần cao ngạo của hắn.
Ánh đèn màu cam làm dịu đi góc cạnh lạnh lùng của người đàn ông, để lộ một mỹ cảm đặc biệt nói không nên lời.
Harry cứ như quên hết tất cả suy nghĩ, đứng sửng tại chỗ không nhúc nhích. Tình cảm không thể nói rõ mấy ngày nay cứ quanh quẩn trong tim cậu như thủy triều mãnh liệt dâng tràn, chiếm cứ toàn bộ tư tưởng cậu.
Từng giọt từng giọt kí ức hai người bên nhau hai năm nay, đột nhiên hiện lên rõ mồn một.
Cái ôm đêm Giáng Sinh mang theo hương thuốc nhàn nhạt kia, tư thế lưu loát sinh động khi chỉ dẫn mình chế tạo Độc Dược kia, vẻ mặt nghiêm túc dặn dò mình phải cẩn thận kia, Sự ăn ý khi hai người cùng phê sửa bài tập trên bàn kia, biểu tình âm thầm lo lắng khi đưa cho mình ma dược hộ mệnh kia…
Hết thảy hết thảy, liên tiếp lướt qua đầu Harry.
Ngay trong giây phút này, Harry đột nhiên phát hiện tình cảm mãnh liệt kia rốt cục là gì. Dù cậu cũng chưa yêu nhiều lần, cũng không có thứ tình yêu ồ ạt mãnh liệt gì, nhưng trải qua nhiều năm như vậy, cậu không thể không biết rung động là cảm giác gì.
Thế nhưng, Harry thu hồi tầm mắt, cúi đầu cười khổ.
Chết tiệt, cậu tại sao lại rung động với Severus · Snape chứ?!
Không nhắc tới việc người đàn ông này vẫn yêu mẹ cậu, chỉ dựa vào chuyện cậu nhất định sẽ chết yểu liền đủ để cậu không có tư cách đi yêu ai cả.
Vừa hiểu được tình cảm của mình, rồi lại cùng lúc biết rõ tình cảm này nhất định sẽ vô vọng, Mùi vị này… A, thật sự thống khổ quá.
"Ta luôn chờ trò." Thình lình, Snape đột nhiên mở miệng, tiếng nói trầm thấp mềm mại.
"…, " Harry không nói gì, dường như đang tổ chức lại ngôn ngữ, hơn nửa ngày, cậu rốt cục mở miệng, giọng nói khàn khàn đến mức cả chính cậu cũng giật mình, "… Vì sao chờ con?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!