Đài thiên văn buổi sớm mai, phong cảnh tuyệt đẹp. Ngồi trên lan can, có thể quan sát toàn bộ cảnh sắc Hogwarts. Bãi cỏ mênh mông của sân bóng Quidditch, hồ đen sóng gợn lăn tăn, Rừng Cấm xanh biếc nhìn không đến cuối.
Bầu trời bình minh, trong vắt mà êm dịu. Không trung xanh nhạt, vầng mây đạm sắc, ánh ban mai mông lung. Ngắm nhìn chúng nó, liền làm lòng người yên tĩnh lại.
Harry nhắm mắt lại, hưởng thụ hơi lạnh của cơn gió sớm mai, vẻ mặt yên tĩnh không gợn chút sóng.
"Nếu Pomfrey biết sau khi con xuất viện lập tức tới đài thiên văn hứng gió lạnh, nhất định sẽ bắt con về cho coi." Một tiếng nói mang theo ý cười từ sau lưng Harry truyền đến.
Harry mở to mắt, nở nụ cười, "Vậy thầy ngàn vạn lần đừng nói với cô ấy nha. Bằng không toàn bộ kì nghỉ hè của con đều phải trải qua trong bệnh xá đó." Dứt lời, cậu linh hoạt từ lan can nhảy xuống, xoay người, cười nhẹ nhìn về phía Hiệu trưởng toàn thân tím ngắt.
Dumbledore cười tủm tỉm ngồi xuống ghế gỗ sơn trắng, "Thầy đương nhiên sẽ không nói. Mặt khác, thầy chưa nói với Sirius và Remus hai ngày nay con ở lại trong bệnh xá. Tuy rằng căn cứ vào trách nhiệm của một Hiệu trưởng, thầy phải báo cho người giám hộ. Nhưng mà, thầy nghĩ, con nhất định không muốn làm họ lo lắng."
Harry thực cảm kích, lúc ấy mình suy nghĩ thật sự rất loạn, hoàn toàn quên hai vị thân nhân xa xa đang sống tại số 12 Quảng trường Grimmauld, thật sự là do cậu sơ sẩy."Rất cảm tạ thầy, bọn họ mà biết, nhất định sẽ rất lo lắng."
Dumbledore khoát tay áo, vỗ vỗ ghế dựa, ý bảo Harry ngồi xuống."Vậy nói với thầy vì sao sáng sớm đã chạy đến đài thiên văn đi."
Harry ngồi xuống ghế dựa, ngã người tựa lưng vào ghế."Mỗi lần tới đây, nhìn Hogwarts, lòng có thể bình tĩnh lại. Cho dù vẫn mơ màng, vẫn phiền muộn, con cũng có thể nhanh chóng kiên định lên. Tòa thành này không ngừng nhắc nhở lý do con tiến tới."
"Harry, thầy muốn hỏi con một vấn đề, " Dumbledore nghiêm túc hỏi, "Thông qua trí nhớ của con, thầy nhìn thấy con đã dựa vào Bảo Bối Tử Thần để trở về, đúng không?"
Harry trong lòng căng thẳng, gật gật đầu, không nói gì.
"Lúc thầy còn trẻ từng nghiên cứu nó rất lâu, nhưng không có kết quả." Dumbledore như nghĩ tới điều gì đó, vẻ mặt có chút chua xót, "Sau đó thầy phát hiện không tập hợp đủ ba Bảo Bối Tử Thần thì không cách nào sử dụng. Tuy đã bỏ qua ý muốn thăm dò nó, nhưng thầy vẫn rất ngạc nhiên, trong trí nhớ của con, bức họa của thầy —— không cần xin lỗi, thầy cũng không ngại chút nào —— thầy nói cho con biết Bảo Bối Tử Thần rốt cuộc sử dụng thế nào, phải không?
Nó muốn cái giá gì?"
Harry cảm thấy may mắn mình lấy ra một phần trí nhớ không liên quan tới khế ước cho Dumbledore, cậu thần sắc như thường lắc lắc đầu, "Con vốn tưởng sử dụng Bảo Bối Tử Thần cần cái giá rất lớn, thế nhưng, trên thực tế, có lẽ là vì có quá ít người có thể tập hợp toàn bộ Bảo Bối Tử Thần, nên khi con sử dụng, lại phát hiện không cần trả giá gì hết."
Dumbledore thẳng tắp nhìn vào mắt Harry, đôi mắt màu lam như tia X có thể nhìn thấu nội tâm con người. Trong nháy mắt, Harry nghĩ Dumbledore đã phát hiện bí mật của mình, nhưng giây tiếp theo, cậu lại nhìn thấy Dumbledore lộ ra mỉm cười chỉ có ở cụ.
"Vậy thì tốt rồi, thầy sợ con sẽ chấp nhận cái giá gì thật lớn mới có thể trở về."
Nhìn thấy Dumbledore đã tin, Harry trong lòng thầm thở phào, lập tức dời đề tài đi, "Trong trí nhớ của con thầy có thấy ngài Grindelwald không?"
Lời vừa khỏi miệng, Harry cảm thấy rõ ràng thân thể Dumbledore cứng lại.
"Thực xin lỗi, thầy không cần để ý vấn đề này của con." Harry lập tức nói.
"Nga, không... Không… Không sao, cũng đã đến lúc…" Dumbledore tháo mắt kính xuống, lấy áo chùm chùi chùi, học theo Harry, dựa lưng vào ghế dựa, nhìn bầu trời xanh biếc, im lặng thật lâu, "Harry, thầy thường suy nghĩ một vấn đề. Thầy từng khoe khoang "hết thảy vì lợi ích vĩ đại hơn" đến tột cùng là đúng hay sai? Cái gọi là "lợi ích vĩ đại hơn" đang ở đâu?"
Harry quay đầu, nhìn thấy vẻ mặt cụ già tóc bạc bạc phơ đầy tịch mịch và chua xót.
"Là ánh sáng sao? Nhưng thế giới này không có ánh sáng thuần túy. Đôi khi, bóng tối cần tồn tại." Dumbledore nhẹ nhàng nói, như nói cho Harry nghe, cũng như nói cho bản thân mình nghe."Như vậy, là chính nghĩa gì? Thế nhưng người kiên trì theo chính nghĩa mà phấn đấu quên mình vĩnh viễn không nhiều. Vấn đề này xoay quanh trong đầu thầy rất nhiều năm, thẳng đến sau ngày hai ta đi vào bồn Tưởng ký, thầy mới hiểu rõ chút ít thứ thầy vẫn muốn truy tìm, rốt cuộc là cái gì."
Harry có chút kinh ngạc, "Ý của thầy là?"
Dumbledore nở nụ cười, trong ánh mắt lóe ra ánh sáng cơ trí, lộ vẻ cảm động nói, "Trong trí nhớ của con, thầy thấy được một linh hồn tràn ngập tình yêu. Cậu mang theo tình yêu mà sinh ra, lại vì tình yêu mà ung dung đi chịu chết. Vì yêu, cậu không tiếc làm cho linh hồn sạch sẽ của mình nhiễm lấy màu đen tội nghiệt. Harry, con là một anh hùng chân chính."
Harry rũ mặt xuống, "Con… Cũng không biết con có tốt như thầy nói hay không. Kỳ thật, con không vĩ đại như lời thầy nói, cái con khát khao chính là người con yêu có thể hạnh phúc thôi. Bằng không, xa những người đó, Harry · Potter tính là cái gì?" đôi mắt thiếu niên tóc đen không có tiêu cự nhìn không trung gần như trắng trong, khóe miệng căng ra thành một nụ cười tự giễu, "Kỳ thật, nói đến cùng, con cũng là một người ích kỷ nhát gan.
Con không có dũng khí sống trong một thế giới chỉ còn lại một mình."
Cậu cúi đầu, nhìn đầu ngón tay trắng nõn, cho dù đã nhuộm bao nhiêu máu tươi, bàn tay này vẫn sạch sẽ như trước, sạch đến đáng châm chọc."Con chỉ không muốn cô đơn một mình thôi."
Dumbledore thu lại nụ cười vẫn đọng trên môi, vẻ mặt nghiêm túc mà chăm chú.
"Harry, cám ơn con, vì tất cả những gì con đã làm. Nhưng mà, tiếp theo, hãy để thầy, một lão già sắp xuống mồ hoàn thành đi."
Harry có chút bất đắc dĩ cười cười, "Thầy nói cảm ơn sẽ làm con giảm thọ đấy. Huống chi, thưa giáo sư, so với thầy, con càng phải đi hoàn thành sứ mệnh vốn thuộc về con. Thầy đã vất vả nhiều năm vậy rồi." Vốn, linh hồn cậu sớm đã bị đánh dấu vết của Tử Thần, nhiễm thêm tội nghiệt cũng chẳng sao cả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!