Chương 41: Giải quyết

Harry chịu đựng cơn đau như thiêu đốt do vết thương sau lưng gây ra, cứng cỏi cười nhưng không cười nói, "Vậy hả? Ngươi có thể à?"

Bellatrix không nói gì, mặt lạnh như băng, vung đũa phép lên, tia chớp xanh biếc rực rỡ bắn đến, Harry khó khăn tránh né, tiếp tục dùng lời nói kích thích Bellatrix."Chẳng lẽ ngươi không biết chủ nhân mà ngươi hầu hạ, tuyên dương máu trong là tối thượng, mà cha của hắn lại là một Muggle? Chẳng lẽ các ngươi cho tới bây giờ cũng không biết, hay là cố ý không muốn biết?"

Bellatrix mất hồn, thân hình khựng lại một chút, Harry nhanh tay dùng bùa giải giới đánh trúng ả, đũa phép bay vào tay Harry. Harry một bên bắt lấy đũa phép, một bên bắn một bùa chướng ngại về phía Bellatrix.

Người đàn bà tóc đen từng cao ngạo vô ngần kia chật vật ngã xuống nền đá cẩm thạch của phòng chứa bí mật, nhưng cho dù như vậy, ả vẫn quyết bảo vệ Voldemort.

"Vĩnh viễn không được vũ nhục chủ nhân của ta!" Ả tàn nhẫn nhìn Harry, "Avada Kedavra!" Nhưng mất đi đũa phép, hơn nữa trong trạng thái kích động, lời nguyền không tiếng động của ả mất đi độ chính xác.

Harry dễ dàng tránh thoát, "Ngươi vì một thằng điên như vậy, từ bỏ tôn nghiêm của bản thân, thậm chí có thể không chút yêu thương tất cả thân tình. Draco là con của em gái ngươi, ngươi lại bắt nó làm vật hiến tế để Voldemort sống lại, Bellatrix, tên kia quan trọng đến vậy ư?"

"A…" Bellatrix quỳ trên mặt đất, cúi đầu thật thấp, bả vai run run, giống như khóc cũng tựa như cười, mái tóc quăn màu đen hỗn độn che đi mặt mũi ả, nhìn không rõ thần sắc."Mày vĩnh viễn cũng không hiểu được, ngài là tín ngưỡng của ta… Malfoy có tư tưởng phản bội chủ nhân, thân là thân thích, đương nhiên phải do ta tự tay diệt trừ!"

Ả đã hỏng mất rồi.

"Nhưng Draco là cháu trai của ngươi —— "

"Cháu trai thì thế nào?!" Bellatrix đột nhiên ngẩng đầu, kích động nói: "Mặc kệ là ai, chỉ cần phản bội Chúa Tể Hắc Ám, cho dù là chí thân ta cũng không chút do dự diệt trừ!"

Trong mắt người đàn bà tóc đen kia lóe ra tia sáng khó hiểu, điều này để lộ một ít nét đẹp vốn đã bị Azkaban làm tiêu mòn của ả.

Harry cảm thấy bi ai khó hiểu. Thứ cuồng nhiệt bệnh hoạn này suýt nữa hủy hoại Draco, đời trước còn hại chết Sirius, thương tổn Hermione, vợ chồng Longbottom, cùng vô số người không biết tên khác.

Loại tín ngưỡng điên cuồng này, quá mức méo mó.

"Như vậy…" Harry nhẹ nhàng thì thầm, "Thật đáng tiếc, đối với Voldemort, ta sẽ dùng toàn bộ sức mạnh của mình để tiêu diệt lão. Nhưng mà, ngươi cũng không nhìn thấy được nữa rồi …" Cậu ngẩng đầu, giơ đũa phép lên, thẳng tắp chỉ vào mắt Bellatrix, vẻ mặt người đàn bà kia vẫn mang đầy điên cuồng bệnh hoạn, tựa hồ đang chìm vào kí ức nào đó, "Bella, ngươi vĩnh viễn sẽ không biết, một hành động của ngươi từng thay đổi cả cuộc đời ta."

Trước mắt dường như lại hiện lên cảnh tượng Sirius chậm rãi rơi vào phía sau màn che, Harry lấy lại bình tĩnh, niệm rõ chú ngữ kia —— "Avada Kedavra."

Sau tia chớp xanh biếc, người đàn bà tóc đen vĩnh viễn ngã xuống sàn đá cẩm thạch. Trên mặt vẫn mang theo tín ngưỡng ngoan đạo nhất với Voldemort.

A…

Cho dù oán hận Bellatrix như vậy, nhưng mà, tội nghiệt bóp chết một sinh mệnh vẫn làm Harry khó chịu.

Thế nhưng, cậu sẽ không hối hận.

Sau khi thấy Bellatrix đã chết, Harry mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, ít nhất, Sirius không bao giờ … bị giết bởi mụ đàn bà này nữa. Như vậy, tội nghiệt giết người nặng nề kia cũng là xứng đáng.

Hiệu lực của thuốc tăng ma lực lập tức biến mất, Harry đã bắt đầu cảm thấy ma lực trong thân thể chậm rãi thối lui. Cảm giác không sức lực dần khuếch tán đến toàn thân.

Vết thương sau lưng vẫn còn đổ máu, nhưng tốc độ đã giảm bớt, Harry phát hiện muộn màng, Fawkes đang trỏ nước mắt vào vết thương của cậu, máu bắt đầu ngừng chảy, miệng vết thương dần khép lại.

"Cám ơn cậu…" cổ họng Harry khào khào nói, chậm rãi nâng chân lên, đi đến bên người Draco, không có cách nào dùng Chú dò xét kiểm tra tình hình thân thể của Draco bây giờ, nhưng ít nhất có thể thấy sắc mặt của cậu ấy không tái nhợt như lúc nãy nữa.

"Draco, Draco…" Harry thử đánh thức cậu, một mình Harry không thể trở về.

Lông mi nam hài bạch kim khẽ run run, chậm rãi tỉnh lại. Đợi cho cậu ta thấy được hiện trường hoang tàn và thi thể khổng lồ của tử xà thì bật dậy, "Harry! Đây là sao thế? Tại sao chúng ta lại ở đây?"

Harry hơi lảo đảo nâng Draco dậy, "Cậu không nhớ tại sao mình lại tới đây à?"

Draco mê man nhìn Harry, "Tớ nhớ sau khi tan học, tớ đi vào phòng rửa mặt, sau đó lúc đi ra…" Cậu đột nhiên mở to hai mắt, "Bellatrix · Lestranges!"

"Đúng vậy, chính là ả. Dì của cậu." Harry vỗ vỗ bả vai Draco.

"Nhưng mà, nơi này rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Draco nhìn bốn phía chung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Harry, "Merlin! Harry, cậu bị thương? Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Harry suy yếu cười cười, "Chờ chúng ta đi lên rồi nói sau. Fawkes, cậu có thể giúp chúng tớ không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!