Chương 40: Phòng chứa bí mật

"Hài cốt của nó sẽ vĩnh viễn ở lại phòng chứa bí mật."

Chữ viết mạnh mẽ tỏa sáng lấp lánh trên vách tường, không ngừng kích thích trái tim tràn ngập cảm giác tội lỗi của Harry.

Nếu không đoán sai, Draco bây giờ đã bị đưa đến phòng chứa bí mật.

Cậu sớm nên nghĩ đến, Bellatrix từ lâu đã lòng mang căm hận với gia đình Malfoy vì chuyện họ không chịu đi tìm Chúa Tể Hắc Ám, tình cảnh của Draco cũng bởi vậy mà trở nên nguy hiểm. Thậm chí vào lễ Giáng Sinh, Lucius. Malfoy vì bảo vệ Draco mà bảo cậu ở tại Hogwarts qua hết ngày nghỉ.

Tại sao mình có thể quên chuyện này? Răng Harry gắt gao cắn vào môi dưới, cau mày. Cậu cứ một mực nhớ lại lịch sử trong quá khứ, là Penelope và Hermione bị hóa đá, nhưng cậu lại quên đời này vì cậu sống lại, quỹ đạo những chuyện phát sinh cũng đã sớm thay đổi.

Đáng chết!

Harry thầm hung hăng mắng, nhanh chóng kiểm tra trên người mình mang thứ gì theo, Độc Dược, áo khoác tàng hình…

Không kịp đi tìm Giáo sư và cụ Dumbledore, chuyện của Draco một giây cũng không thể trì hoãn, trễ một phút sinh mệnh của Draco cũng sẽ gặp nguy hiểm.

"Hú hồn thần hộ mệnh!" Một con Vong mã màu bạc từ đầu đũa phép của Harry nhảy ra, nhẹ nhàng dừng lại trước mặt cậu.

"Nói cho cụ Dumbledore để  Fawkes mang bảo kiếm Gryffindor đến phòng chứa bí mật đi."

Con Vong mã màu bạc gật gật đầu, cọ cọ bàn tay Harry, thu đôi cánh thật lớn, nhanh chóng chạy về phía phòng hiệu trưởng.

Harry lập tức phủ áo khoác tàng hình lên, nắm chặt đũa phép, đi dọc theo cầu thang gần đây xuống, tránh khỏi các học sinh bốn học viện đang chạy về ký túc xá. Đi qua hành lang u ám có hàng chữ sáng lên trên tường, vào phòng rửa mặt của con ma khóc nhè Myrtle.

Đi vào trong, Harry cởi áo khoác tàng hình ra, tìm kiếm ma dược trong túi mình. Myrtle khóc nhè đang ngồi trên bồn nước của bồn cầu cuối cùng."Ô, là cậu," cô thấy Harry, trên mặt nổi lên đôi má hồng màu bạc, "Cậu đến thăm tôi phải không?"

Harry không có thời gian đi trả lời Myrtle, cậu hít sâu một hơi, đi tới cái chậu thứ ba bên phải, bên cạnh một cái vòi bằng đồng, có khắc một con rắn nhỏ.

Harry tìm ra một lọ thuốc tăng ma lực cùng thuốc bổ sung ma lực từ trong cặp để lại vào túi áo, sau đó bỏ cặp xuống cái chậu. Cậu quay đầu nhìn thoáng qua Myrtle, "Nếu có Giáo sư nào tới nơi này. Nói cho họ biết bạn nhìn thấy gì." Có lẽ biểu tình trên mặt Harry quá mức chăm chú và nghiêm túc, Myrtle thu lại vẻ mặt mơ mộng của thiếu nữ lại, nghiêm túc gật gật đầu."

Tôi đã biết."

Harry lại hít sâu một hơi, sau đó nói với con rắn nhỏ khắc trên vòi nước bằng đồng: 

Từ miệng Harry phát ra tiếng rít kì quái, nghe âm trầm mà u ám. Ngay lập tức, vòi nước phát ra ánh sáng trắng chói lòa, bắt đầu xoay tít. Tiếp theo, cái chậu cũng di chuyển. Cái chậu chậm rãi biến mất trong tầm mắt, lộ ra một ống mước thật lớn, có thể để một người chui vào.

Harry buộc chặt áo khoác tàng hình, chậm rãi chui vào ống, sau đó buông tay, để mình rơi xuống.

Cảm giác kia y như tuột nhanh về phía bóng tối vô tận, trơn trượt, mãi mãi trượt xuống. Cái ống quanh co, bảy rẽ tám quanh, dốc đứng rơi xuống phía dưới. Qua thật lâu, ống nước bớt nghiêng, cậu bay vọt ra khỏi miệng ống, bịch một tiếng ngã trên nền đất ẩm ướt. Đây là một đường hầm bằng đá tối om, đủ lớn có thể để người đứng thẳng dậy.

"Lumos!" Harry thấp giọng nói một câu với đũa phép của cậu, đũa phép liền phát ra ánh sáng.

Đường hầm như ngôi mộ vắng lặng không một tiếng động, ngẫu nhiên có tiếng giọt nước rơi xuống, trong đường hầm yên tĩnh mà tối om có vẻ linh hoạt kỳ ảo và không lành đến lạ thường. Trên mặt đất nơi nơi đều có những mẫu xương của các động vật nhỏ, cuối đường là một bộ da rắn thật lớn, màu xanh lục rực rỡ, hết sức tươi đẹp, là da của một con rắn độc, nằm cuộn trên nền đường hầm, bên trong trống rỗng. Hiển nhiên, thứ vừa cởi tầng da kia ra dài ít nhất hai mươi thước.

Harry rất muốn thu tài liệu này làm ma dược, nhưng mà, dĩ nhiên, bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện này.

Harry lấy lại bình tĩnh, bước nhanh về phía trước.

Draco, nhất định phải chịu đựng nha.

Cậu thầm lẩm nhẩm trong lòng. Sau đó, một mình đi qua lớp da rắn khổng lồ kia.

Cuối cùng, khi Harry chuyển qua khúc quẹo cuối cùng, rốt cục phát hiện phía trước là một bức tường đá vững chắc có khắc hai con rắn khổng lồ xoắn vào nhau, đôi mắt chúng nó khảm ngọc bích thật to, sáng lấp lánh.

Harry lấy ra bình thuốc tăng ma lực từ trong túi, một hơi uống hết. Sau khi cảm thấy ma lực trong thân thể bắt đầu tụ lại và tăng lên, Harry hít sâu một hơi, sau đó đi đến gần, đối mặt hai con rắn kia.

Harry dùng tiếng rít trầm thấp khàn khàn nói.

Hai con rắn tức thì tách ra, bức tường nứt đôi, chậm rãi biến mất về hai bên. Harry  nắm chặt đũa phép, gói kỹ áo khoác tàng hình, không một tiếng động đi vào bên trong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!