"Đây là cho ta?" Snape nhìn hoa hồng xanh trên bàn đã được xử lý thành nguyên liệu, thản nhiên hỏi.
Harry gật gật đầu, cười nói: "Hoa hồng xanh là loại nguyên liệu khá hiếm, nhưng lại là thứ không thể thiếu khi chế tạo thuốc xoa dịu linh hồn. Cho nên, con nghĩ nên giữ nó lại, tương lai có lẽ sẽ dùng đến."
Snape thần sắc không rõ chăm chú nhìn những cánh hoa hồng xanh biếc, trầm thấp hỏi: "Hoa này, là ai tặng trò?"
Harry khựng một chút, trợn mắt nhìn.
Bây giờ còn chưa đến lúc nói cho Giáo sư về chuyện Grindelwald bọn họ, như vậy tất sẽ liên lụy đến bí mật của mình, sau khi nghĩ tới điểm này, Harry thần sắc như thường nói: "Không biết, trên thư chỉ nói là người ủng hộ của con."
Snape nhìn đôi mắt xanh biếc mà trong suốt của Harry, im lặng không nói, thật lâu sau, hắn quay mặt đi chỗ khác, bỏ hoa hồng xanh đã xử lý vào tủ, không nói một lời.
Harry nhìn Snape im lặng, đột nhiên hiểu ra một chuyện, tuy không biết nguyên nhân tại sao, nhưng Giáo sư luôn có thể nhìn thấu lời nói dối của cậu.
Nói một lời nói dối, sẽ dùng vô số lời dối trá khác để che đậy.
Nhưng mà, cho dù mình vô cùng không muốn nói dối Giáo sư, cũng không khỏi không mắc phải lỗi lầm này.
Cậu còn chưa chuẩn bị sẵn sàng để kể cho Giáo sư biết bí mật của mình. Chỉ chút vô ý, tất cả những thứ đã thay đổi lúc này đây, đều có thể tan vỡ.
Thực xin lỗi.
Harry im lặng giải thích với bóng lưng của người đàn ông tóc đen, sau đó rời khỏi hầm.
Trước giây cuối cùng phải thú nhận kia, cậu tình nguyện làm một con đà điểu.
Sau khi Snape nghe được tiếng cửa đóng lại, cài khóa tủ. Hắn siết chặt nắm đấm, nhắm mắt lại.
Vì sao lúc phát hiện người thiếu niên kia đang nói dối, mình lại không vui như vậy?
Có thứ gì đó bắt đầu không thể khống chế.
%%%
Từ khi học kỳ bắt đầu tới nay, sự kiện hóa đá cũng không phát sinh nữa. Các học sinh bắt đầu lạc quan lên. Từ khi Neville và Nick Suýt
-Mất
-Đầu bị hóa đá, thời gian đã qua bốn tháng, hình như ai cũng nghĩ rằng kẻ tấn công kia, mặc kệ hắn là ai, đã vĩnh viễn rửa tay gác kiếm rồi. Trong ba tháng, lũ nhân sâm đã mở một bữa tiệc vỡ tiếng hết sức ồn ào trong nhà kính số ba, chuyện này làm Giáo sư Sprout hết sức vui vẻ.
"Chờ chúng nó dọn vô chậu của nhau, chúng ta sẽ biết chúng hoàn toàn trưởng thành." Bà nói với Harry."Sau đó chúng ta có thể giúp những người bệnh đáng thương đang nằm trong bệnh thất sống lại."
Vào ngày lễ Phục sinh, học sinh năm hai lại có một chuyện mới để lo lắng. Bọn họ phải chọn chương trình học cho năm ba, các Ravenclaw đều thận trọng lựa chọn.
"Cậu chọn môn nào vậy?" sáng sớm Draco đã đến bàn dài của Ravenclaw hỏi Harry như vậy. Đây là lần đầu tiên Draco nói chuyện với Harry sau khi cậu kiên trì không nói người tặng hoa trong buổi lễ tình nhân kia là ai.
"Ô hay? Cậu lại bắt đầu nói chuyện với tớ đấy à?" Harry nhướng mày, cười tít mắt hỏi.
Draco đỏ mặt, hắng giọng một cái, "Tớ đã suy nghĩ cẩn thận, sớm muộn gì tớ cũng biết người kia tột cùng là ai thôi, hãy để thời gian nói cho chúng ta biết đi!" Draco quay đầu đi, mạnh miệng nói.
"A, đúng vậy đúng vậy, cuối cùng thì cậu sẽ biết mà." Harry mỉm cười trấn an con rồng bạch kim đang xù lông, "Như vậy cậu muốn chọn chương trình học nào?"
"Tớ cũng không biết, có lẽ chăm sóc sinh vật huyền bí coi như khá thú vị. Cậu chọn môn gì?"
Sau khi Harry đưa bảng liệt kê của mình cho Draco, thiếu niên bạch kim hơi giật mình."Tớ nghĩ cậu sẽ chọn tất cả chương trình học chứ, không ngờ chỉ chọn có hai môn."
"Không cần … Lựa chọn tất cả," khi Penelop Clearwater nhìn thấy nhóm học sinh năm hai vì chọn khóa mà rối rắm, liền đưa ra đề nghị, "Tham thì thâm, không bằng dốc sức vào hai ba môn thôi, như vậy sẽ có lợi cho kiến thức của các em, hơn nữa cũng không quá mệt mỏi."
Sau khi Draco nghe hết, nhìn nhìn bảng liệt kê của mình, "Tớ nghĩ tớ cũng chọn hai môn là tốt rồi." Cậu bé trả bảng lại cho Harry, "Tớ sẽ chọn một môn giống cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!