"Cho nên, cậu nói với họ?" Grindelwald trêu tức hỏi, "Dũng khí đáng khen nha."
Ngày thứ ba sau Lễ Giáng Sinh, Harry gặp mặt Grindelwald và Laiya ở Nurmengard.
Harry cười khổ, "Bằng không làm sao giờ? Chuyện này sớm muộn gì cũng phải thẳng thắn. Nhưng mà," cậu chuyển đề tài, "Tôi còn chưa nói với Giáo sư Dumbledore."
Grindelwald thu nụ cười lại, rũ mi xuống, im lặng uống ngay một ngụm hồng trà.
Harry khẽ thở dài, giải thích, "Tôi không phải không tin cụ. Nhưng mà, nếu cụ biết cái giá tôi trở về, lấy tính cách của cụ, sẽ tự trách…"
Harry ngưng mắt nhìn bầu trời xanh trong veo ngoài cửa sổ, trong phút chốc cũng im lặng không nói.
"Đúng a… Người kia…" Grindelwald rốt cục phát ra âm thanh, nhưng ánh mắt vẫn đắm chìm trong kí ức ấm áp năm xưa.
đó là lời sau mười năm chiến tranh kết thúc, Dumbledore trong bức họa nói thế với cậu.
Khi đó, cụ Dumbledore vừa nói cho cậu biết bí mật về Bảo Bối Tử Thần.
Harry nhớ rõ lúc ấy đôi mắt cụ Dumbledore toát ra bi ai dày đặc như chìm vào đại dương sâu nhất. Cụ cảm thấy không nên để một người tuổi còn trẻ hao phí cái giá khổng lồ như vậy vì Voldemort, cụ cảm thấy chuyện này vốn nên để một lão già sắp vào quan tài như mình hoàn thành.
Thế nhưng, rõ ràng lão già này đã vì niềm tin trong lòng mà trả giá rất nhiều. Cụ cả tính mạng của mình cũng kính dâng vì sự nghiệp hòa bình mà không một câu oán hận, ai cũng không có quyền đi trách cụ bất cứ điều gì.
Thế giới này có một vài người như vậy, có thể vì thứ gì đó cao thượng mà phấn đấu quên mình. Cụ Dumbledore là người như thế, vậy cậu thì sao?
Harry hiểu rất rõ bản thân vĩnh viễn sẽ không trở thành người như cụ Dumbledore. Thứ cậu khát khao rất đơn giản, vỏn vẹn chỉ hy vọng người cậu yêu thương có thể hạnh phúc thôi. Nhưng Dumbledore, lại vĩnh viễn sẽ khoan dung bác ái với rất nhiều rất nhiều người, cụ luôn sẵn lòng giúp người ta đi về hướng tốt hơn, luôn để người ta có cơ hội sửa chữa sai lầm.
Nếu không phải thấy bộ dạng Harry lúc ấy tuyệt vọng cứ như cái xác không hồn, có lẽ Dumbledore vĩnh viễn sẽ không nói cho Harry biết cách dùng Bảo Bối Tử Thần.
Linh hồn… một người chỉ cần có chút hiểu biết về Pháp thuật cũng biết tầm quan trọng của nó đối với phù thủy.
Nếu Dumbledore biết là cụ đẩy Harry vào con đường đã định là dẫn xuống địa ngục, có thể trong nội tâm vốn đã tràn ngập hối hận của cụ lại nặng thêm phần nữa, không phải sao?
Harry cười khổ. Nhưng cho dù vứt bỏ linh hồn, cậu cũng cảm ơn cụ Dumbledore đã nói cho cậu một con đường có thể cứu chuộc.
Thế nhưng, người như Dumbledore, sẽ không bỏ được tự trách trong lòng.
Nghĩ đến đây, Harry tràn ra một tiếng thở dài, thu hồi ánh mắt chăm chú nhìn bầu trời kia.
"Chúng ta bàn về dấu hiệu hắc ám đi, " Harry chuyển hướng về phía cô gái tóc bạc luôn im lặng kia, "Laiya, nghiên cứu ra kết quả chưa?"
Cô gái tóc bạc đột nhiên thốt ra câu nói đã nhịn dưới đáy lòng rất lâu: "Harry, về khế ước của cậu, không có cách nào sửa đổi sao? Ít nhất giúp cậu sống lâu thêm một ít."
Mạng sống hai mươi bảy tuổi sẽ tàn lụi, đối với phù thủy có sinh mệnh lâu dài mà nói, thật quá tàn nhẫn.
Harry sửng sốt, ánh mắt hơi tối lại, "Laiya, cho dù có, nhưng phương pháp kia tôi vĩnh viễn cũng không dùng đâu."
Phương pháp gì? Laiya rất muốn hỏi ra miệng, nhưng nhìn thấy rõ trên mặt Harry viết hàng chữ dừng ở đây rành rành, vì thế cô buông ý tưởng muốn hỏi tới kia.
Đối với Harry Potter, có lẽ cô vĩnh viễn cũng không hiểu được.
Laiya Kasinov • de • Iglenos, người thừa kếgia tộc Iglenos, thiên phú hơn người, từ nhỏ đã lớn lên trong những lời ngợi ca, trừ người trong gia tộc đi theo Grindelwald ra, cô chưa bao giờ để mắt đến kẻ khác. Nhưng sau khi cô quen được Harry. Potter từ Grindelwald, cô phát hiện thiếu niên suy yếu này đã đảo điên tất cả nhận thức lúc trước của mình. Tự đáy lòng cô khâm phục Kẻ Được Chọn của giới Pháp thuật, không phải vì tiếng tăm lừng lẫy của cậu, mà hoàn toàn bị nhân cách đầy mị lực của Harry đả động, nhất là khi biết bí mật kia của Harry.
Cô gái mười ba tuổi, cho dù giỏi giang vượt bậc, cho dù thông minh chín chắn sớm, cũng không có sức chống cự trước anh hùng nhuốm màu bi thương, đây chính là cảm giác hiện tại Laiya dành cho Harry.
"Được rồi, về dấu hiệu hắc ám, " cô hắng giọng một cái, nói ra thành quả vẫn nghiên cứu, "Ý tưởng này thật tài tình, mượn lực cảm ứng trong linh hồn Trường Sinh Linh Giá, lại có sức mạnh của linh hồn niệm lực, sau đó lại sửa chữa chút rắc rối của ma văn "hi tư đồ nặc an" mới hình thành dấu hiệu hắc ám."
Harry xoa xoa thái dương, "Ai, tiểu thư thiên tài thân mến, hay là cô trực tiếp nói cho tôi biết biện pháp giải quyết đi."
Laiya cười, rút ra hai tấm da dê, một đưa cho Harry, còn lại cho Grindelwald.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!