Chương 37: Thẳng thắn

Đôi mắt Sirius trong chốc lát liền trợn to, "Harry? Con nói cái gì chứ?"

Mặc kệ thế nào, nói hết cho thân nhân những chuyện này, khó khăn hơn nhiều so với lần trước lúc nói cho Grindelwald biết.

Harry hít sâu một hơi, nói ra mọi chuyện từ đầu đến cuối, từ năm cấp năm Sirius qua đời đến năm cấp bảy đánh bại Voldemort, sau đó Harry hời hợt xẹt qua cuộc sống mười năm sau chiến tranh kia, đơn giản nói:"Giáo sư Dumbledore nói cho con biết phương pháp có thể trở lại quá khứ, con đã dùng phép thuật đó để trở lại."

Sirius và Remus mất một khoảng thời gian mới tiêu hóa được sự thật này, sau đó Sirius thoải mái nói: "Mặc kệ thế nào, Harry, con cũng là con đỡ đầu của chú, thế là đủ rồi."

Remus cũng lộ nở nụ cười ân cần quen thuộc, vỗ nhè nhẹ bả vai Harry, cho ra sự an ủi không tiếng động, "Sirius nói đúng, con là người nhà của các chú."

"Nhưng mà," chú chuyển câu chuyện, "Con nói Sirius bị Bellatrix · Lestranges giết chết à?" tiếng nói ẩn tính phúc hắc có chút nguy hiểm phát ra.

Không hổ là "Mẹ đỡ đầu" nhà mình, Harry hơi cảm khái, gật gật đầu, "Cho nên, con không muốn để mụ đàn bà này nhơn nhởn ngoài vòng pháp luật, con đã xin Fudge quyền được miễn sử dụng lời nguyền không thể tha thứ, như vậy lúc bắt ả cũng thoải mái hơn."

Sirius cau mày, "Chú tò mò chính là, nếu mụ đàn bà này có bản lãnh giết chú" —— chú không thèm quan tâm bĩu môi vì chuyện này —— "Như vậy, vừa rồi lúc đánh trả ả, Harry con không bị thương không?" Cha đỡ đầu đại nhân lo lắng nhìn Harry.

Harry cười yếu ớt, lắc đầu nói: "Không có việc gì, đừng quên con cũng có chút bản lĩnh, dù sao kiếp trước con là Kẻ Được Chọn kiêm chức cục trường cục Thần Sáng, chống lại Bella, cho dù không thể sử dụng lời nguyền không thể tha thứ, cũng sẽ không thiệt thòi gì nhiều đâu."

"Nhưng sắc mặt vừa rồi của con trắng đến dọa người a." Remus nói trúng tim đen vạch trần.

"Đại khái là sử dụng nhiều chú ngữ trong một lúc như vậy, ma lực chịu không nổi chút, cho nên xuất hiện tình trạng thoát lực, nhưng không sao hết, giờ đã tốt hơn nhiều. Con nghĩ buổi tối ngủ một giấc ngon sẽ không có chuyện gì đâu." Harry lập tức giải thích.

"Mặc kệ nói thế nào, " trong tiếng nói của Sirius tràn ngập áy náy, "Các chú đáng lẽ phải cùng con ra ngoài, trong thời kì bất thường này lại để con một mình đi thật là do chú nghĩ quá đơn giản." Đôi mắt màu xám thâm thúy của chú bao phủ nỗi âm u.

Harry lập tức vỗ lưng Sirius, "Sirius, ngàn vạn lần đừng nói như vậy, chúng ta cũng không biết sẽ phát sinh chuyện này, không phải sao? Nếu lúc ấy chú nói muốn đi theo con cùng cắt tóc, con nhất định sẽ không đồng ý, dù sao con đã mười hai tuổi, " Harry lộ ra một cái quỷ mặt, thành công chọc Sirius và Remus bật cười, "Huống chi, nếu không phải hai Thần Sáng kia tự ý tạm rời cương vị làm việc, vốn sẽ không phát sinh chuyện gì.

Cho nên, các chú không cần để chuyện này trong lòng."

"Nói đến hai Thần Sáng kia chú liền giận sôi máu, họ rất không có trách nhiệm!" Sirius lòng đầy căm phẫn.

"Chân Nhồi Bông," Remus nhân nhượng nói, "Việc đã đến nước này, ảnh hưởng cũng đã tạo thành, hiện giờ truy cứu trách nhiệm cũng không giúp Harry được gì. Giờ em cảm thấy Harry cần nghỉ ngơi một chút, sắc mặt của nó vẫn không tốt lắm."

Sirius bị thuyết phục, sau khi cẩn thận quan sát gương mặt không có chút máu của Harry, lo lắng hỏi: "Harry, con xác định không cần đi Bệnh viện Thánh Mungo hả?"

Harry khoa trương nhún vai, đứng lên, "A, thôi đi, cha đỡ đầu, con cũng không có chuyện gì. Chỉ bị mất chút ma lực thôi, ngủ một giấc là tốt rồi."

Thấy vẻ mặt Harry không giống làm bộ, Sirius đành thừa nhận lời của Harry, "Như vậy con đi ngủ trước một giấc đi, chú sẽ bảo Kreacher chuẩn bị một ít thức ăn trong bếp cho con, nếu nửa đêm nếu đói sẽ có thứ bỏ vào bụng." Chú xoa xoa đầu Harry, cưng chiều nói.

Harry lộ ra nụ cười ngoan ngoãn, gật gật đầu, xoay người tính lên lầu.

"Harry," Remus đột nhiên kêu lên từ sau lưng, Harry nghi ngờ quay đầu, người đàn ông tóc nâu xám dịu dàng như có điều suy nghĩ nói: "Lúc nãy quên hỏi. Pháp thuật giúp con trở lại thời đại này đòi cái giá gì?"

Không hổ là Remus, tâm tư quả nhiên tinh tế tỉ mỉ… thân mình Harry cứng đờ, lập tức thoải mái cười, "Không có. Pháp thuật kia khá ít thấy, cụ Dumbledore cũng tra tìm thật lâu mới tìm được. Nhưng mà, " cậu dùng giọng điệu không thể hoài nghi nói, "Thật không có cái giá gì hết. Không cần lo lắng."

Trở lại phòng, Harry rốt cục tháo mặt nạ xuống, suy sụp ngã xuống giường, cảm giác mỗi tấc cơ thể, mỗi một chiếc xương trên người đều đau như bị lửa đốt. Chỉ Merlin biết, vừa rồi cậu kéo thân thể suy yếu dàn xếp với Fudge, về nhà lại ngả bài với Sirius và Remus, mấy việc này toàn dựa vào ý chí của cậu mà cố gắng chống đỡ. Liên tục hai lần trúng Crucio quả nhiên tạo thành tổn thương không nhỏ đến thân thể vốn đã không khỏe mạnh của cậu.

Rốt cuộc là ai phát minh ra cái lời nguyền Crucio biến thái này a… Trách không được vợ chồng Longbottom, cha mẹ Neville dưới sự tra tấn của Crucio đánh mất trí tuệ, lời nguyền này căn bản là lấy để tra tấn người không đền mạng mà.

Harry vừa thầm cảm thán thực lực của Bellatrix, vừa cố sức đứng lên từ trên giường, mặc kệ thế nào, cũng phải uống chút ma dược làm mình dễ chịu một chút rồi tính. Tuy cậu giấu Sirius và Remus chuyện mình bị thương, nhưng đây là vì không muốn họ lo lắng và tự trách. Tuổi tác về mặt tâm lí của cậu đã là một người đàn ông trưởng thành, đã sớm qua thời kì có thể làm nũng với thân nhân, cho nên dù phải ngụy trang, cậu cũng không muốn phơi bày mặt yếu ớt của mình ra trước mặt họ.

Nhiều năm qua, cuộc sống cô đơn một mình sớm đã giúp cậu học được việc một mình liếm vết thương, không đi làm phiền bất cứ người nào. Cho dù hiện tại đựơc sống bên cạnh thân nhân lần nữa, cậu cũng không cách nào thay đổi thói quen này. Nhưng dù miệng nói không có việc gì, cũng không có nghĩa là thân thể mình không cần trị liệu. Harry lấy ra một hộp gỗ từ trong rương hành lý, bên trong bày hơn mười bình ma dược đủ loại kiểu dáng.

Chà… sau khi trúng Crucio cần uống thuốc khôi phục ma lực hay bổ sung tinh lực đây? Harry ngồi chồm hổm trên đất, do dự nhìn hai bình ma dược xinh xắn trong tay, đắn đo không chắc. Mỗi loại ma dược cậu chỉ có một lọ, nên không thể tùy tiện lãng phí a.

Đang lúc Harry rối rắm, ngoài cửa vang lên tiếng gõ."Harry," là tiếng của Sirius, "Con nghỉ chưa?"

"Chưa ạ, có chuyện gì vậy?"

"Con đi ra một chút đi, Giáo sư Dumbledore và Snape tới thăm con nè."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!