Chương 35: Ngăn cách

Harry trở lại phòng ngồi xuống ghế, nửa thân trên nằm sấp lên bàn, mặt chôn vào cánh ta. Harry không muốn nói dối Giáo sư, cũng không muốn nói cho thầy biết chuyện kia.

Harry · Potter đến từ tương lai, cậu biết được tất cả. Tất cả ở đây, không chỉ bao gồm cuộc chiến với Voldemort, còn có cuộc đời tràn ngập sắc thái bi kịch của người đàn ông mang tên Severus · Snape.

Tuổi thơ cực khổ của thầy, thời học sinh bị ức hiếp, tình yêu đã định là vô vọng…

Harry biết người kia kiêu ngạo cỡ nào, bảo vệ tôn nghiêm của mình bao nhiêu. Năm cấp năm khi Harry thấy được đoạn kí ức khuất nhục nhất của Giáo sư, Giáo sư liền ném cậu ra, và không bao giờ … dạy cậu Bế Quan Bí Thuật nữa.

Kiêu ngạo như Snape, một khi biết người khác biết được tất cả thương tích và yếu ớt của mình, thầy tuyệt đối sẽ không bao giờ xuất hiện cùng một chỗ với người kia nữa.

Harry rõ ràng đã thành lập quan hệ hòa hợp với Giáo sư như vậy, chẳng lẽ lại phải làm cho tất cả trở lại điểm đóng băng sao?

Đương nhiên không có khả năng. Cậu rõ ràng đã thề phải giúp Giáo sư hạnh phúc, cho nên cậu không muốn cũng không thể làm Giáo sư bất hòa với cậu.

Nếu ngày kia nhất định sẽ đến, xin Merlin phù hộ cậu kéo dài ngày đó tới giây cuối cùng của sinh mệnh.

Harry vươn người dậy, giữ vững tinh thần. Chuyện cậu cần làm còn rất nhiều, không thể suy sút nữa.

Harry cầm lấy bút lông chim, nhanh chóng viết lên giấy:

"Laiya, hãy tra ma văn "hi tư đồ nặc an" một chút, có thể nó có liên quan đến dấu hiệu hắc ám và Trường Sinh Linh Giá đấy. Harry "

Cậu cẩn thận dán thư lại, quyết định sáng mai gởi đi. Sau đó Harry thở phào, bắt đầu tự hỏi lời nói của Dobby vào hôm nay.

Đầu tiên, hiện tại cậu có thể vô cùng xác định sự kiện phòng chứa bí mật chính là do cái cúp vàng Bellatrix bỏ vào trường học dẫn tới, có lẽ là vì không bắt được mình nên phải xuống tay với các học sinh trong trường trước. Sau đó ả đến trang viên Malfoy tìm kiếm sự trợ giúp của vợ chồng Malfoy, để đi tìm chủ nhân của họ, nhưng lại bị từ chối, cho nên ả mới nổi giận đùng đùng rời đi. Như vậy kế tiếp, Bellatrix hẳn sẽ trở lại Hogwarts tiếp tục hãm hại các học sinh.

Harry xoa xoa giữa mày, tự hỏi mình có nên đến phòng chứa bí mật một chuyến hay không.

Cậu nghĩ không sai, vào lúc ban đêm, Giáo sư McGonagall phát hiện Colin · Creevey bị hóa đá ở cầu thang dẫn đến phòng bếp.

Sáng ngày thứ hai, tin Colin Creevey bị tấn công, hiện tại nằm trong bệnh xá giống như người chết lập tức truyền khắp trường học. Trong phút chốc, không khí bỗng nhiên bị những nỗi ngờ vực và những chuyện đồn đãi làm ngột ngạt. Bọn học sinh năm thứ nhất bây giờ chỉ dám đi quanh lâu đài thành từng đám và bíu chặt lấy nhau, như thể chúng sợ nếu đi lêu bêu một mình thì thể nào cũng bị tấn công.

Sự kiện hóa đá thứ hai rõ ràng khiến mọi người chú ý nhiều hơn. Nếu như nói chuyện Bà Norris bị hóa đá lần trước giống một trò đùa, như vậy lúc này một học sinh bị hóa đá liền không đơn giản vậy nữa rồi.

Trong thời gian này, mọi người lén lút đổi chác, mua bán những lá bùa hộ mạng, những bửu bối, và các loại bùa phép phòng thân, mà không để cho thầy cô hay biết. Đấy đã nhanh chóng trở thành trào lưu trong trường, trong vài ngày, cơ hồ mỗi người đều đeo bùa hộ mệnh đủ loại kiểu dáng. Tỷ như mẩu thủy tinh nhọn sắc màu tím, vòng tay bằng bạc, thậm chí còn có dây chuyền gỗ đào của Phương Đông—— xuất phát từ chỗ Cho Chang, đương nhiên còn có một vài thứ càng ghê tởm hơn, như một củ hành to tướng màu xanh có mùi thối kinh khủng, hay một cái đuôi con sa giông đã thối rữa vân vân.

Giữa khóa buổi chiều thứ hai Harry đi gặp con ma khóc nhè Myrtle.

"Thế nào? Phát hiện còn ai ra vào nơi này không?" Harry vội vàng hỏi.

Myrtle đắc ý gật đầu, "Tôi đang muốn tìm cậu đây, tối hôm trước có người tới nơi này. Anh ta mở ra cơ quan gì đó ở bồn rửa mặt bên kia, sau đó xuất hiện một cái động lớn, ảnh liền nhảy xuống, lâu lắm mới đi lên."

Harry cau mày, "Bạn biết là ai không?"

Myrtle lắc lắc đầu, "Tôi cũng không nhận ra, tôi chỉ có thể nói ảnh là một nam sinh Hufflepuff vóc dáng cao lớn đấy."

Vóc dáng cao lớn… Hufflepuff sao…

Harry cẩn thận suy ngẫm một chút, gật gật đầu, cười với Myrtle, "Tôi đã biết, cám ơn bạn."

Hai má Myrtle hiện lên màu bạc, mắc cỡ cười: "Nếu cậu có thể thường đến thì tốt quá."

…………..

Cuối tuần thứ hai của Mười hai tháng, Viện trưởng của các học viện bắt đầu làm việc thống kê danh sách học sinh ở lại trường học trong lễ Giáng Sinh. Bởi vì trước đó Harry từng mời Draco khi giáng Sinh hãy đến số 12 Quảng trường Grimmauld chơi, cho nên cậu lại đi nhắc nhở lần nữa.

"Harry, xin lỗi, tớ phải thất hẹn rồi …" Draco mặt ủ mày chau nói.

"Sao vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!