Chương 33: Hóa đá

Đi khỏi hầm, trên đường đến thư viện, Harry đột nhiên bị một người từ lối nhỏ khác xông ra gọi lại, Harry tập trung nhìn lại, là Huynh Trưởng Ravenclaw—— Roger Davies.

"Potter, tại sao hôm nay em không tham gia tuyển chọn Quidditch hả?!" anh thở phì phì nói.

Harry bất ngờ nhìn anh, "Hôm nay có tuyển chọn Quidditch sao?"

Davis lập tức mang vào vẻ mặt đau thương tột độ, "Thân là một thành viên của Ravenclaw, sao em có thể không thèm quan tâm đến chuyện của học viện chúng ta thế hử. Em có biết người có thể đánh Quidditch trong học viện chúng ta hiếm hoi đến mức nào không? Anh thật vất vả mới phát hiện em coi như có thể lên sân đánh bóng, kết quả em lại chơi trò mất tích với anh!" anh chỉ vào Harry, như thể Harry vừa làm chuyện gì đó không có tính người.

Harry bất đắc dĩ run run khóe miệng, có phải đội trưởng Quidditch nào cũng điên cuồng như vậy không trời, Wood như thế, Davis cũng như thế. Thế nhưng, Harry lập tức nghĩ đến năm đó khi cậu làm đội trưởng cũng không tình cảm mãnh liệt bắn ra bốn phía như vậy."Davis, anh quên rồi sao? Hiện giờ em đang ở tạm chỗ Giáo sư Snape, không thường đến tháp nam. Em nghĩ có lẽ là em bỏ lỡ tin này rồi."

Nghĩ tới Giáo sư Snape, cánh tay vẫn vung vẫy của Davis lập tức buông rũ xuống, suy sụp cúi mặt, "À, đúng rồi, anh quên chuyện này …"

Nhìn vẻ mặt u oán kia của Davis, Harry có chút không đành lòng, "Chà, còn điều gì em có thể giúp không?"

Vẻ mặt Davis càng thêm u oán, "Đã quá muộn… Anh vừa tuyển xong tuyển thủ mới rồi…" nhưng mà, anh đột nhiên thay đổi biểu tình, lại hưng phấn lên, "Em có thể theo anh đi xem huấn luyện của đội, năm sau em có thể tham gia Quidditch!"

Nhìn ánh mắt tỏa sáng lấp lánh của Davis, Harry thật sự nói không ra lời cự tuyệt, đành bị anh kéo đến sân bóng.

"Tầm thủ năm nay của chúng ta là Cho Chang, nói thật, cô bé bay cũng không tồi lắm." Lại trên đường đi đến sân bóng, Davis lẩm ba lẩm bẩm với Harry, "phần lớn người trong học viện chúng ta không thích vận động, cho nên lên chổi rồi còn bay bảy trẹo tám lệch. Cho Chang có thể bay như vậy đã vượt qua dự liệu của anh rồi." Anh nhanh chóng quay đầu, "Năm sau đừng quên tham gia tuyển chọn nha, Potter!"

Harry nhún vai, bất đắc dĩ cười cười, "Vâng, em nhất định sẽ không quên." Mặc kệ nói thế nào, trấn an vị đội trưởng đang tiến vào trạng thái cuồng nhiệt này trước rồi nói sau. Harry liền buồn bực, khi vào trường tới nay, ở tiết bay biểu hiện của cậu đều bình thường mà, tại sao lại bị Davis nhìn trúng chứ.

Kỳ thật, trong toàn bộ đám "mọt sách" Ravenclaw, "Bình thường" đã là không tồi rồi.

Nhưng nhiều năm trà trộn trong sư viện phát triển về vận động, Harry còn chưa ý thức được vấn đề này.

Sau khi đi đến sân bóng, ánh mặt trời buổi chiều đã không quá chói mắt, Harry nhìn một loạt bóng dáng mặc đội bào màu tím xẹt qua bầu trời, trong lòng bỗng dưng có chút chua xót. Cậu tạm biệt Davis, đi lên một chỗ trên khán đài ngồi xuống, ngửa đầu nhìn học sinh tự do bay lượn trên bầu trời.

Trên mặt bọn họ mang đầy vẻ mỏi mệt, thế nhưng ai ai cũng cười rực rỡ như thế, tự do tự tại như thế, vì giấc mộng nho nhỏ của mình, vì vinh dự của học viện mình mà cố gắng, đổ mồ hôi trên bầu trời bao la.

Trước đây rất lâu, cậu cũng từng là một thành viên trong đó. Hơi khác chính là, khi đó cậu mặc áo choàng màu đỏ tươi.

Thế nhưng hiện giờ, mệnh lệnh mà thần vận mệnh ban cho, làm cậu phải vứt bỏ sự tự do và yêu thích này đi.

Phía chân trời xanh thẳm xẹt qua mấy con diều hâu, Harry nhìn chúng vỗ cánh bay lượn ở Rừng Cấm phương xa, dần dần nhỏ thành vài điểm màu đen.

Huy hiệu của Ravenclaw là ưng, mà ưng là hóa thân của tự do. Các Ravenclaw tôn trọng tự do, không bị ràng buộc bởi thế tục, cho nên bọn họ thường đứng ở vị trí trung lập, cũng không dính dáng đến tranh đấu.

Chỉ là cậu, Harry · Potter, nhất định không thể theo đuổi tự do, nhất định phải ở nơi trần thế tranh đấu hao hết quãng đời còn lại.

"Chào, Harry, cậu ở đây làm gì thế?" Một tiếng nói quen thuộc làm Harry bừng tỉnh. Draco mặc đội bào màu xanh biếc ngồi bên người Harry.

"Draco? Cậu được tuyển vào đội nhà à?" Harry nhìn thấy chiếc Nimbus 2001 Draco cầm trong tay, hỏi.

"Ừ!" Cậu bé bạch kim hưng phấn gật gật đầu, "Ba tớ còn tặng đội bóng 7 cây chổi!" đôi mắt màu bụi lam sáng lên lấp lánh, gương mặt cũng đỏ ửng.

Harry mỉm cười chúc mừng cậu, "Cậu bay cũng không tồi."

Draco kiêu ngạo mà nghênh mặt lên, "Tất nhiên! Đến lúc chúng ta tranh tài phải đấu một chút mới được."

Harry bất đắc dĩ lắc lắc đầu, "Draco, tớ không tham gia tuyển chọn vào đội."

"Cái gì?!" Draco trợn tròn hai mắt, "Cậu không tham gia Q _u_i_d_d_i_t_c_h hả?!" ngữ khí kia cứ như Harry làm chuyện gì đó không có tính người vậy.

Harry nhún vai, "Tớ còn chưa nói cho cậu biết à, hôm trước tớ bắt đầu tiến vào hầm, không có nhìn thấy thông cáo dán tại phòng nghỉ công cộng."

Draco nhảy dựng lên: "Cậu không nói giỡn chứ? Vì sao?"

Harry hời hợt nói: "Vì chuyện Bellatrix vượt ngục, bọn họ lo lắng ả đến tìm tớ, cho nên ở lại chỗ của Giáo sư an toàn hơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!