Sự kiện Giám ngục Azkaban làm mọi người đều mệt mỏi tại tiết Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám buổi chiều, cho dù Lockhart trên giảng đài thần thái phi dương, sức sống bắn ra bốn phía giảng lại kì tích năm đó ổng gặp phải quỷ hút máu, lại đánh bại quỷ hút máu rồi chạy thoát như thế nào, các học sinh cũng chẳng có hứng thú, cúi đầu im lặng.
Cảm xúc đê mê rõ ràng như thế, cho dù là Lockhart lòng tự phụ trương phồng cũng nhìn ra có chuyện không được bình thường."Hey, các trò thân mến, các trò làm sao vậy?" Ổng rốt cục dừng kể sự tích vĩ đại của mình lại, hỏi cả lớp.
Một nam sinh Hufflepuff giơ tay, "Giáo sư, thầy có thể dạy chúng em làm thế nào ngăn cản Giám ngục Azkaban chứ?" cả lớp lập tức ngẩng đầu lên.
Đối mặt ánh mắt chờ mong của các học sinh, khuôn mặt tươi cười của Lockhart bỗng cứng lại.
"À, Giám ngục Azkaban? A, đúng vậy đúng vậy, đương nhiên có cách phòng ngự." Ổng cứng ngắc nói, "Nhưng thầy không cho rằng các trò bây giờ có thể khống chế thần chú cao thâm như vậy."
Đúng thế, Harry thầm nghĩ. Học sinh năm hai chỉ sợ chưa thể sử dụng thần hộ mệnh, năm đó lúc cậu dạy chú ngữ này cho D. A năm cấp năm, người có thể phát ra thần hộ mệnh thành hình cũng không được mấy ai. Nhưng mà, cái gã vô tích sự Lockhart này cũng chẳng biết chuyện này mới là sự thật quan trọng a.
Quả nhiên, một con ưng nhỏ Ravenclaw nâng kính, nói, "Như vậy, thầy có thể thực hiện thần chú này một chút cho chúng tôi xem không? Mở mang tầm mắt cũng tốt mà." các Ravenclaw lý trí đã sớm nhìn ra Giáo sư bề ngoài mạnh mẽ bác học này kỳ thật chỉ là kẻ khoác lác, Ravenclaw tôn trọng trí tuệ, luôn cười mỉa với loại người giả mạo tri thức uyên bác nhưng bên trong lại rỗng tuếch này.
Nói xong, các học sinh khác đều phụ họa. Học sinh Hufflepuff thì thật tâm muốn biết một chút, mà phần lớn Ravenclaw đều ôm tâm tình muốn xem kịch vui.
Lockhart không thể cự tuyệt, trên mặt toát mồ hôi lạnh, có chút lắp ba lắp bắp nói, "À, thần chú chống lại Giám ngục Azkaban là.. Chà… là.." Ổng nặn hết óc ra suy nghĩ, "A đúng rồi, là thần hộ mệnh, đúng vậy đúng vậy, thần hộ mệnh!" mặt ông lộ nụ cười rực rỡ, cứ như cảm thấy vui sướng vì cuối cùng cũng nhớ ra thần chú này.
"Vậy Giáo sư thực hiện cho chúng tôi xem đi."
Khuôn mặt tươi cười của Lockhart nháy mắt lại bắt đầu cứng ngắc, ổng khô khốc nói: "Ách… Thực hiện…"
Ngay lúc này, chuông tan học vang lên.
Lockhart như trút được gánh nặng, nói: "A, tan học, thực hiện thì để lần sau đi." Ổng nhanh chóng ôm lấy sách vở rời đi phòng học
Để lại sau lưng tiếng thở dài tiếc nuối của các Hufflepuff và tiếng cười không có ý tốt của các Ravenclaw.
Sau khi hết giờ học, Harry đến đại sảnh dùng bữa tối qua loa, chú ý thấy Snape cũng không ngồi trên bàn giáo viên, vì thế xách cặp lập tức rời khỏi đại sảnh, về hầm.
Bức họa ngoài cửa hiển nhiên đã làm quen với Harry, nhìn thấy gương mặt quen thuộc lập tức lách qua một bên.
Sau khi Harry vào hầm, quả nhiên phát hiện Giáo sư Độc Dược đang phê sửa bài tập, xem ra bữa tối là ăn ở hầm.
Harry chào hỏi, đang muốn về phòng sách, Snape gọi cậu lại.
"Potter, hôm nay các trò gặp phải Giám ngục Azkaban đúng không?" Hắn một bên cúi đầu phê sửa bài tập, một bên thản nhiên hỏi.
Harry ngẩn ra, lên tiếng ấp úng. Vướng mắc trong lòng lúc trưa vẫn còn tồn tại đến bây giờ.
Snape nghe được câu trả lời có lệ của Harry, buông bút lông chim, ngẩng đầu.
Sắc mặt thiếu niên mắt xanh tái nhợt, mái tóc đen càng làm nổi bật vẻ mặt như không còn chút máu.
Snape chau mày.
"Trò…" Hắn châm chước lời nói, chậm rãi nói: "Đã bị ảnh hưởng rất lớn?"
Ánh mắt buông xuống của Harry bỗng nháy một cái, cậu nhanh chóng nhìn thẳng Snape, cẩn thận phân biệt cảm xúc trong mắt người đối diện.
Ánh mắt đen nhánh thâm trầm mà dày đặc, thấy không rõ, xem cũng chẳng hiểu.
Harry thất bại thở dài, lắc đầu, hít sâu một lần, sau đó mới mở miệng: "Thầy có thể dạy con bùa thần hộ mệnh chứ?"
Snape có chút bất ngờ, nhưng người nói chuyện vẻ mặt chỉ có kiên định và nghiêm túc, không có một chút ngu xuẩn và lỗ mãng không biết tự lượng sức mình.
Hắn suy tư một lát, nhẹ nhàng gật gật đầu."Thứ bảy ngày mai, buổi chiều ta có thời gian có thể dạy trò."
Mặt Harry dãn ra, cúi đầu thật thấp, "Rất cảm ơn thầy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!