Chương 31: Nhược điểm

Sau khi học xong cách chế tạo thuốc tăng pháp thuật cao cấp, Snape vẫn đưa một lọ thành phẩm cho Harry.

"Mấy ngày này, ma dược ta đưa cho trò không được rời khỏi người." Hắn cứng rắn nói.

Khóe miệng Harry cong lên, ứ đọng không thể nói rõ vẫn đặt trong lòng sau khi từ phòng hiệu trưởng ra dường như cũng tan biến.

Kỳ thật như vậy cũng tốt, ít nhất thầy vẫn quan tâm mày, không phải sao, mặc kệ là vì ai, hiện tại người thầy quan tâm là một cậu bé mang tên Harry Potter.

Harry gật đầu, cất kỹ ma dược, hỏi: "Bài tập của con có thể đến phòng sách để làm không?"

Snape trầm ngâm một lát, "Đừng làm lộn xộn những vật của ta." Xem như chấp nhận.

Vì thế Snape trở lại trước bàn làm việc phê sửa bài tập, Harry đến phòng sách hoàn thành bài tập của mình, hai người bình an chẳng có chuyện gì.

Thẳng đến ——

Khi Harry rốt cục hoàn thành bài tập cuối cùng—— bài luận văn < tường thuật tóm lược sự thật trong lịch sử pháp sư bị giết hại từ năm 1220 —— năm 1448 và phân tích ảnh hưởng này> dài mười ba tấc do Giáo sư Binns giao làm. Cậu xoa xoa cổ tay mỏi nhừ, cất bút lông chim, nhẹ nhàng thổi thổi nét mực còn chưa khô, đứng lên. Nhìn đồng hồ trên tường, bất tri bất giác Harry phát hiện đã là một giờ rạng sáng, bình thường trước khi ngủ cậu đều phải đi tắm, nhưng hiện tại tới lãnh địa của chủ nhân căn hầm này, cũng nên có được tiếng đồng ý nữa đã, không phải sao.

Cậu đẩy cửa ra, nhìn thấy người kia vẫn đang phê sửa bài trập, giữa mày nhăn thành một khe thật sâu. Harry không biết có nên quấy nhiễu thầy không, do dự đứng ở cạnh cửa.

Tính cảnh giác của Snape khiến hắn rất nhanh phát hiện thằng nhóc tóc đen đang đứng đó do dự.

"Có vấn đề gì?" giọng hắn tuyệt đối không thể nói là tốt, xem ra là do nội dung đống bài tập không chịu nổi dưới bút của hắn rồi.

"Giáo sư," Harry nhỏ giọng nói, "Con có thể dùng phòng tắm của thầy không?"

Snape vung tay thật mạnh, chỉ về hướng một cánh cửa, không kiên nhẫn nói: "Đi đi!"

Harry được sự đồng ý, vội vàng trở về lấy quần áo thay rồi đi về phía Giáo sư chỉ. Cậu cũng không muốn đối mặt với vị Giáo sư đang trong tình trạng xấu như thế này.

Đẩy cánh cửa gỗ màu nâu nặng nề ra, Harry mới phát hiện nơi đây là phòng ngủ của Giáo sư. Hay là, kỳ thật Giáo sư đã cho phép mình bước vào lãnh địa cá nhân của thầy? Harry có chút lo lo mừng mừng. Nhưng lập tức nghĩ lại, Giáo sư nhất định là phê sửa bài tập quá mức nhập tâm, mới nhất thời sơ ý cho mình vào đây mà.

Cậu thật cẩn thận nhìn mọi nơi xung quanh, đánh giá chỗ ngủ của một người đàn ông nghiêm túc âm trầm.

Harry cứ cho rằng mình sẽ nhìn thấy một gian phòng như của mấy khổ hạnh tăng thanh tu, nhưng thật không ngờ, chiếc giường lớn kia thoạt nhìn mềm mại thoải mái ngoài dự đoán của mọi người, chiếc chăn tơ lụa bằng phẳng nằm trên giường; ngọn lửa trong lò sưởi cháy lên hừng hực, khiến căn phòng dưới hầm vốn âm u trở nên ấm áp hơn, Harry tin lò sưởi này là dùng để duy trì độ ấm; ánh trăng màu bạc ánh vào cửa sổ do Pháp thuật biến ra, bị bức màn mềm nhẹ màu xanh đậm cản lại.

Chẳng lẽ kỳ thật Giáo sư cũng rất thích ngủ? Harry đột nhiên nghi ngờ. Nhưng nhìn giường lớn ở nơi đây, rồi nghĩ lại chiếc giường nhỏ của mình dùng thuật Biến Hình biến ra trong phòng sách, Harry quyết định đợi khi trở về tối thiểu cũng phải dùng thuật Biến Hình đem chỗ ngủ của cậu cải tạo tốt hơn một chút. Nhưng cậu không nghĩ lại vấn đề này nữa, bởi vì cậu đã thấy được cánh cửa trên tường giữa chiếc giường cùng ngăn tủ quần áo, nói vậy đây là phòng tắm.

Harry bước nhanh đi vào. Bồn tắm thật to màu đen làm bằng sứ, trong góc còn có vòi sen. Phía trên bồn rửa mặt bên phải bức tường có một cái gương, thấy Harry đi qua, gương kia dịu dàng nói: "Chào, cậu bé, cậu là ai? Cho tới bây giờ tôi chưa từng thấy Severus cho người ngoài vào đây."

"Tôi tên là Harry · Potter, là Hiệu trưởng bảo tôi ở chỗ Giáo sư Snape một thời gian ngắn, vì… chuyện riêng của tôi." Harry lễ phép nói.

"Tốt lắm, cậu muốn tắm phải không? Đem áo tắm treo lên cái móc sau cửa ấy, dầu gội và sữa tắm ở cái giá bên kia vòi sen, nhưng nếu cậu muốn dùng bồn tắm cũng không sao, mấy cái vòi nước kia có thể chảy ra thứ cậu muốn." Gương nhiệt tình giới thiệu, có lẽ hưng phấn vì nhiều năm qua rốt cục có thể nhìn thấy một người khác.

Harry cảm ơn chiếc gương, lúc cậu đi không mang theo áo tắm, chỉ đem áo ngủ —— một bộ áo sơmi dài trắng bằng tơ, rất rộng rãi, mặc vào dài tới đầu gối. Harry bình thường mặc nó ngủ. Sau đó để đồ lọt sạch sẽ và khăn mặt lên cái kệ cửa, đi đến chỗ vòi sen để tắm. Cậu cũng không da mặt dày đi hưởng thụ bồn tắm kia.

Tắm qua loa một cái, Harry lau lau bọt nước trên người, mặc áo ngủ vào, cầm khăn mặt lau lau mái tóc còn đọng nước.

"A, cậu bé, bộ dạng cậu xem thật tốt a." tiếng nói của Gương rất vui vẻ.

"Oh… Cám ơn…" Harry có chút xấu hổ.

"Nhưng mà, dáng người không tốt như Severus, " gương chuyển đề tài, "Tuy Severus không có khuôn mặt xinh đẹp như cậu, nhưng cường tráng hơn cậu nhiều. Chậc chậc, nhìn cậu cái coi, quá gầy, cũng không tốt lắm."

"Tôi vẫn còn lớn mà!" Harry không phục nói, nhưng lập tức nghĩ lại, mình cần gì tức giận với một cái gương chứ, cậu lắc lắc đầu, một tay lau tóc một tay ôm lấy quần áo mở cửa phòng tắm ra.

Snape sau khi phê sửa xong bài tập của cấp năm, rốt cục buông bút, thở phào một hơi. Bộ râu Merlin a, đám quái vật khổng lồ nhỏ này đến tột cùng đi học có mang đầu óc theo không, đề bài như vậy cả Potter năm hai cũng có thể…

Chờ một chút, Potter năm hai… Vừa rồi tiểu quỷ kia nói cái gì ta? Tắm rửa?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!