Chương 3: Hẻm Xéo . . .

Đêm khuya, mưa tung gió giật, bão táp càng lúc càng không kiêng nể gì.

Harry tự ếm cho mình thêm một bùa giữ ấm, bụng cậu đói meo không ngừng sôi lên ùng ục. Tất cả thức ăn đều đã ăn sạch, theo như "Luật Biến hóa Căn bản của Gamp", cậu cũng không có biện pháp tạo ra thức ăn. Harry liếc cái đồng hồ trên cổ tay Dudley, 23 giờ 50 phút, tự an ủi mình khi Hagrid đến đây, có thể được ăn bánh kem sinh nhật.

Sau khi Harry từ nhà cũ của Gaunt trở về, cuộc sống vẫn diễn ra giống như kiếp trước: đi vườn bách thú —— nhưng lúc ấy cậu không thả con rắn Boa Constrictor, vốn sinh trưởng ở  Brazin kia ra, Harry thật sự không muốn vì chuyện này mà bị giam hơn một tháng giống như trước kia, cho dù thái độ của người nhà Dursley so với đời trước tuy có dễ chịu hơn nhiều, nhưng cũng không khá hơn bao nhiêu —— đoán trước sẽ có con cú mang thư thông báo trúng tuyển Hogwarts đến, Harry vốn định đem thư giấu đi, khỏi để gia đình Dursley lại chịu trận phong ba thêm lần nữa, nào ngờ mắt Dudley quả thực quá tốt, Harry chưa kịp giấu kín bức thư đã bị phát hiện  —— vì thế, cơn phong ba này vẫn diễn ra như trước với khí thế hừng hực như vậy.

Harry nằm trên sàn nhà trong chòi đá giữa biển, yên lặng tính toán. Chiếc nhẫn đã giải quyết, nó là Trường Sinh Linh Giá duy nhất Harry có thể giải quyết bây giờ, về phần chiếc vương miện Ravenclaw có thể sau khai giảng sẽ xử lí luôn, để tránh sự tình có biến; quyển nhật kí không vội, có thể đợi sang năm thứ hai rồi nói sau; về phần chiếc cúp Hufflepuff, có vẻ tương đối rắc rối, cậu cũng không thể đi cướp Gringotts thêm lần nữa… Cuối cùng là mặt dây chuyền Slytherin, có thể đợi sau khi chú Sirius ra tù, đến số 12 Quảng trường Grimmauld tiêu hủy.

Chú Sirius…

Harry khẽ thở dài, cậu thật sự rất muốn giải cứu cha đỡ đầu ngay lập tức, chỉ là chưa bắt được kẻ phản bội Peter kia, không thể làm chú Sirius quang minh chính đại mà khôi phục danh dự. Chuyện này phải cẩn thận suy tính một chút, nhất định phải giúp chú Sirius nhanh chóng được giải oan. Nhớ tới năm cấp ba khi lần đầu tiên nhìn thấy chú Sirius, chú ấy đã tiều tụy không chịu nổi như vậy, gầy guộc chẳng khác một bộ xương bao nhiêu, ngày ngày sống sót nhờ thịt chuột, trong lòng Harry liền chua xót khó chịu, không khỏi siết chặt nắm tay, móng tay đâm vào da thịt.

Rầm!

Một tiếng vang thật lớn, cả cái chòi nhỏ bị chấn động đến lắc lư, Harry ngồi dậy, nhìn chằm chằm về phía cửa. Ngoài đó có người gõ cửa muốn đi vào.

Harry bừng tỉnh khỏi dòng suy tưởng, thở phào nhẹ nhõm. Hagrid cuối cùng đã đến.

Lần này rốt cục có thể quang minh chính đại tiến vào Quán Cái Vạc Lủng, Harry đi theo sau Hagrid, bước vào trong. Sau đó, chuyện Harry không muốn thấy bắt đầu, khi lão Tom vừa nhận ra cậu là Đứa

-bé

-sống

-sót, mọi người bắt đầu tranh nhau bắt tay cậu.

Ông Tom, ánh mắt của ông cũng thật tốt quá đi, may mà lần trước đến đây mình đã cải trang, Harry trong lòng yên lặng phun trào.

Vừa lúc đó, một người trẻ tuổi sắc mặt tái nhợt đi tới, nét mặt tỏ ra vô cùng khẩn trương, một bên mắt hắn co rúm lại.

Là Quirrell!

Harry bất động thanh sắc mỉm cười, đồng thời lập tức sử dụng Bế Quan Bí Thuật, cậu không muốn cơn phẫn nộ của mình bị kẻ đang bám trên đầu Quirell chú ý.

Hagrid vui mừng giới thiệu với Harry, "Harry, Giáo sư Quirellsẽ là một trong những người thầy dạy con ở Học viện Hogwats."

"Po — Po — Potter, " Giáo sư Quirrell lắp ba lắp bắp nói, nắm lấy tay Harry, "Nhìn thấy con ___ con thật….. thật …. Vui mừng đến nói…. Nói không nên lời."

Harry đè nén cảm giác căm ghét đang dâng cao, bắt tay với Quirrell, có lẽ Quirrell cũng không muốn ra tay với Harry ngay lập tức, hoặc cũng có thể sức mạnh của Voldemort vẫn còn rất yếu, không nắm được vai chủ động, cho nên sự tiếp xúc không mang theo hận ý này cũng không khiến cho Quirrell tan thành tro bụi giống như cuối học kỳ năm nhất.

Harry làm bộ ngượng ngùng cười, đúng điệu một thiếu niên mười một tuổi, "Thầy dạy môn học nào ạ?"

"Phòng — chống — chống — nghệ thuật — hắc —

- hắc ám, " Quirell lẩm bẩm như thể môn đó không đáng cho hắn nghĩ tới, "Nhưng chắc con — con— không cần — không cần —

- dùng — dùng đến nó đâu nhỉ, Po — Potter?"

Harry thật sự là không muốn cùng hắn tiếp tục tiếp xúc, vì thế mỉm cười mở miệng nói, "Sao lại thế chứ, con thực chờ mong chương trình học của thầy, vậy gặp lại thầy ở Hogwarts, Giáo sư Quirrell."

Rồi cậu vội đi theo Hagrid hướng sân sau đi đến, trước khi rời đi, Harry liếc mắt nhìn cái ót của Quirrell một cái lạnh băng, đoạn xoay người bước đi tránh khỏi bị hắn phát hiện.

Cậu thật sự, căm hận Voldemort.

Cũng như trước đây, Hagrid là một người bạn vong niên tốt bụng chân thành, luôn cười rộng miệng dướng dẫn cậu mở cửa đi vào thế giới Pháp thuật.

Ánh mặt trời chiếu sáng rực rỡ trên Hẻm Xéo, ngã tư đường lát đá cuội quanh co khúc khuỷu, nhìn không thấy cuối đường, các cửa hàng Pháp thuật đủ loại kiểu dáng san sát nối tiếp nhau, đâu đâu cũng thấy pháp sư phù thủy mặc áo choàng, vô cùng náo nhiệt.

Bất kể kiếp trước đã tới đây bao nhiêu lần đi chăng nữa, thậm chí là kiếp này, hơn một tháng trước cũng tới nơi này rồi, nhưng khung cảnh trước mắt này đây, vẫn khiến cho Harry không khỏi thổn thức giống như một đứa bé trai mười một tuổi của rất nhiều năm trước lần đầu tiên tiến vào thế giới Pháp thuật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!