Có lẽ là vì Dobby cũng không kiên trì ngăn Harry trở lại Hogwarts, hoặc có lẽ vì Harry cùng đi với Sirius và Remus đến Sân ga Chín
-ba
-phần
-tư trước nửa tiếng, tóm lại, Harry xem như an toàn ngồi lên ghế lô của đoàn xe.
"Harry," Draco đẩy cửa ra, "Tớ thật xin lỗi, lần trước bỏ cậu lại mà đi trước."
"À, Draco, " Harry ra hiệu cậu ngồi xuống, "Ngày đó là sao vậy? Chờ khi tớ xem xong sách đi xuống lầu thì chẳng thấy cậu đâu cả."
"Oh, " Draco có chút xấu hổ, cuối cùng vẫn quyết định giữ lại chút mặt mũi cho ba ba nhà mình, "… Có chút việc." Cậu bé ấp ấp úng úng nói.
Harry không hỏi nữa, chuyển đề tài về phía bài tập trong ngày nghỉ.
Draco âm thầm thở phào một cái, cùng phối hợp trò chuyện.
Xuống xe lửa, Harry và Draco đi theo các học sinh khác lên một con đường lầy lội gồ ghề, nơi đó có ít nhất một trăm chiếc xe ngựa đang đợi các học sinh, mỗi chiếc có một con Vong mã kéo.
Trên người chúng nó không có chút thịt, làn da đen thui ôm siết lấy khung xương, mỗi mảnh xương đều có thể nhìn thấy rõ mồn một. Đầu chúng hơi giống rồng, đôi mắt không tròng trắng dã và trợn trừng. Bên hông chúng lộ ra một đôi cánh cực lớn, màu đen nhìn tựa như cánh của một con dơi khổng lồ. Nhưng động vật này vẫn không nhúc nhích, im ắng đứng trong bóng tối ngột ngạt, có vẻ quái dị và không lành.
Harry nhìn chăm chú vào sinh vật đại diện cho cái chết này, cậu biết, tuy bề ngoài Vong mã khá kinh khủng, nhưng, trên thực tế tính tình chúng rất ngoan hiền.
"Harry, cậu đang nhìn gì đó?" Draco nghi ngờ hỏi Harry.
Harry quay đầu, nhìn đôi mắt màu lam của cậu bé bạch kim chỉ có nổi thắc mắc đơn thuần, Harry nở nụ cười.
Cậu bé này còn rất sạch sẽ, được bảo vệ tốt lắm, chưa từng thấy qua bóng tối trên thế giới này.
"Không có gì, chúng ta lên xe đi." Harry ấm giọng nói.
Xe ngựa chạy nhanh, một đường nghiêng ngả lảo đảo. Trong xe thoang thoảng mùi ẩm mốc và rơm rạ.
"Harry, cậu đoán Giáo sư Phòng chống Nghệ Thuật Hắc Ám năm nay là ai?" Draco đột nhiên hỏi.
"Tớ quên nói cho cậu biết, " Harry xoa xoa thái dương, có chút đau đầu nói, "Ngày đó sau khi cậu đi không lâu, Gilderoy Lockhart trong buổi kí tên đã tuyên bố mình trở thành Giáo sư mới."
"Nga, bích tất Merlin a…" Draco than thở, "Chúng ta không thể có một Giáo sư Phòng chống Nghệ Thuật Hắc Ám giống người hơn sao?"
"Bất kể nói thế nào, " Harry nỗ lực an ủi cậu, "Tiểu thuyết của Lockhart thoạt nhìn vẫn rất thú vị đó chứ."
Xe ngựa không ngừng chạy nhanh, phía trước là một cánh cửa to lớn tráng lệ, hai bên có rất nhiều cột đá có những con heo rừng có cánh, đó là cửa dẫn đến Hogwarts. Đi vào cửa, xe ngựa nâng cao tốc độ khi đi đến sườn dốc thật dài, chạy nhanh đến trước cửa tòa thành, tòa thành và rất nhiều đỉnh tháp dần hướng về bọn họ. Cuối cùng, xe lắc lư rồi dừng lại, Harry cùng Draco xuống xe.
Đi vào đại sảnh, Harry ngồi ở bàn dài Ravenclaw, lên tiếng chào hỏi các bạn học chung quanh. Năm trước Helen · Thaisz đã tốt nghiệp, Penelop Clearwater tiếp nhận vị trí huynh trưởng của cô.
Harry chúc mừng mỹ nhân tóc đen này, mơ hồ nhớ tới hình như cô là bạn gái của Percy. Thế nhưng, cuối cùng Percy cũng không kết hôn với cô, mà cưới một cô gái xuất thân từ Hufflepuff.
Sau khi đại sảnh đầy người, nghi thức phân viện mới bắt đầu.
Harry có chút hăng hái nhìn Nón Phân Viện hát bài ca mới ngũ âm không được đầy đủ (âm hầu, âm nha, âm thiệt, âm xỉ, âm thần), sau đó một đám học sinh mới hai chân run run bước đến chiếc ghế ba chân để phân viện.
Ginny, Colin… Đây là những người cậu nhớ rõ, mà hiện tại, Harry càng vui lòng chú ý các học sinh mới đi vào Ravenclaw hơn.
"Luna Lovegood!"
Một cô bé có mái tóc dài hỗn độn màu vàng ngạt, lộ ra đôi mắt màu xám bạc lờ đờ bước ra khỏi hàng, ngồi lên ghế ba chân.
"Ravenclaw!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!