Chương 28: Sinh nhật

Có lẽ do bàn bạc với ông Mason thành công một số giao dịch lớn, nên tâm tình gia đình Dursley vô cùng sung sướng, khi Harry kéo hành lý đi xuống lầu, lại nhận được quà sinh nhật bọn họ đưa cho. Tuy chỉ là một đôi tất, nhưng cũng đủ để người ta ngạc nhiên rồi.

Xem ra có lẽ sang năm dượng Vernon sẽ mua được biệt thự ở Majorca.

Ngày đầu tiên của tuổi mười hai, nhận được món quà đầu tiên…. Một đôi cũ tất. Được rồi, cậu cũng không thể hy vọng xa vời gia đình Dursley sẽ cho mình thứ gì tốt, tất đã là đồ tốt nhất trong mấy năm qua. Harry an ủi mình, dù sao một lát nữa mình có thể nhận được món quà mình thật sự chờ mong mà.

Chín giờ, trải qua cơn xóc nảy của xe đò Kỵ sĩ, Harry run rẩy kéo hành lý xuống, hai chân như nhũn ra. Có thể nói, cái thứ này tốt nhất cứ ít ngồi một chút. Harry vô cùng kiên định nói với mình.

Nhưng cho dù còn chút choáng váng buồn nôn, sau khi nhìn thấy Sirius và Remus đang chờ trước cửa, Harry vẫn hưng phấn nhào tới.

"Con đã trở về!"

"Sinh nhật vui vẻ!" sau khi nhận hành lý của Harry, hai người đàn ông cùng hô chúc mừng.

Đi vào phòng khách, Harry có thể ngửi được mùi bơ ngọt ngào, chắc là Kreacher đã cẩn thận chuẩn bị bánh kem đây mà. Trên bàn là một đóng quà nhỏ. Harry kích động nhào tới bắt đầu mở quà. Sirius và Remus đứng một bên cưng chiều nhìn Harry, cũng chỉ khi mở quà, thằng bé này mới lộ ra chút bản tính trẻ con.

Sirius tặng một cây Nimbus 2001, Harry nhìn về phía cha đỡ đầu nhà mình, "Này, rất quý a…"

Sirius không cho là gì phất phất tay, bộ dạng ra vẻ nhà giàu nói, "Nhà chúng ta có rất nhiều tiền!" Sau khi thấy Harry bật cười, chú mới thu lại biểu tình quái dị của mình, "Năm hai con có thể trúng cử vào đội bóng, cho nên có cây chổi của mình sẽ thuận buồm xuôi gió hơn."

"Nhưng cha đỡ đầu à, con không tính gia nhập đội bóng mà." Harry ăn ngay nói thật.

"Vì sao hử?!" Sirius trợn to hai mắt, "Chú tin có gien di truyền của James, chắc con bay cũng không tồi đâu. Vì sao không gia nhập chứ?"

"À, " Harry nghĩ nghĩ, vẫn quyết định nói dối, "Con rất thích bay, nhưng đội bóng học viện chúng con trình độ quá kém, cho dù con gia nhập cũng không có hy vọng đoạt giải quán quân. Cho nên, con không muốn đấu, nhưng con sẽ thường xuyên cưỡi chổi hóng gió." Hắn cam đoan.

"Nếu vậy… Thôi được rồi, ở một đội bóng vĩnh viễn không thể đoạt giải quán quân cũng là một chuyện đáng buồn." Sirius thông cảm gật gật đầu.

Vì thế Harry tiếp tục mở quà.

Remus tặng một chiếc vòng đeo tay, được thiết kế mang đũa phép ở phía sau, bình thường để đũa phép vắt trong vòng tay cũng có thể sử đũa phép mà không bị rơi xuống, khi khẩn cấp lấy ra cũng thật thuận tiện.

Harry rất vừa lòng với món quà này, đối với một người có kinh nghiệm chiến đấu phong phú mà nói, vòng tay này không thể nghi ngờ là một trang bị vô cùng thực dụng. Harry cười thật tươi với "mẹ đỡ đầu" đại nhân, lập tức đeo vào tay.

Draco tặng một mảnh vải cột ngang trán màu xanh lá cây thêu bạc( Draco nói lúc cần thiết có thể che khuất vết sẹo của Harry) cùng một bao tài liệu độc dược, Harry mở ra nhìn, phát hiện tất cả đều đến từ người Chris Onodera, móng rồng, nước bọt rồng, nước mắt rồng vân vân… Harry vuốt cằm, rất sung sướng lấy ra. Ngoài ra, Draco còn hẹn cậu cùng nhau đi Hẻm Xéo mua sách.

Harry còn phát hiện trong đống quà có một món dùng loại giấy nhăn nheo gói lại, trên mảnh giấy nhỏ đính kèm có hàng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: Chúc cậu chủ Harry sinh nhật vui vẻ! Kreacher

Harry ngạc nhiên mở giấy gói quà ra, phát hiện bên trong là một chiếc khăn quàng cổ sợi len đan bằng tay, màu trắng tinh khiết, hình thức đơn giản, cảm giác sờ lên rất đã, Harry quyết định mùa đông sẽ quấn nó.

Còn một món cuối cùng, Harry không bất ngờ chút nào khi mình không nhận được quà từ Ron và Hermione. Lấy quan hệ hiện tại giữa họ mà nói, cũng chỉ tốt hơn bạn học bình thường một chút thôi, nhưng chưa đạt tới mức bạn tốt, cho nên Harry cũng chẳng có chút hi vọng hai người bạn ngày xưa có thể tặng quà cho cậu. Dù sao, họ cả sinh nhật cậu cũng không biết ngày nào, không phải sao? Thế nhưng… Trong lòng vẫn có chút buồn bã mất mát.

Harry hít sâu một hơi, cầm lấy món quà cuối cùng. Sẽ là ai đây? Harry mở món quà màu trắng đơn giản ra, một bình thủy tinh nhỏ đựng chất lỏng vàng ươm chứa đầy ánh sáng lấp lánh. Không có thẻ, không có kí tên, lại làm Harry vui sướng đến không cách nào thốt nên lời.

Phúc Lạc dược a… Thật sự hào phóng đến mức làm người ta bất ngờ mà.

"Harry, đó là… Phúc Lạc dược sao?" Remus nhìn chăm chú vào chất lỏng màu vàng trong bình nhỏ, có chút không xác định hỏi.

"Đúng vậy." Harry gật gật đầu.

"Ồ, Phúc Lạc dược không phải loại ma dược rất khó chế lắm sao?" Sirius cũng hơi giật mình, "Là ai tặng vậy?"

Harry hỏi lại: "Chú cảm thấy trong những người con quen có ai có năng lực chế tạo Phúc Lạc dược?"

Sirius nghĩ nghĩ, sau đó vẻ mặt bỗng cứng lại, "Harry, cái này không phải Snape đưa tới chứ?"

"Trúng phóc!" Harry cười tủm tỉm nói.

Sirius như nuốt phải phân, "Snape! Sao thằng đó lại tặng quà cho con?!" Khi chú nhìn thấy con đỡ đầu nhà mình không đồng ý nhướng mày nhìn, nhanh chóng sửa miệng, "Ý chú là, sao hắn ta biết sinh nhật của con chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!