Sau khi ra khỏi căn phòng lầu bốn, Harry lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cậu kéo đôi chân mỏi mệt bước đi, sờ sờ cái bụng trống rỗng kêu vang, nghĩ thầm: phải đến bếp lấy chút thức ăn hay quay về ký túc xá vùi đầu ngủ liền nhỉ.
Nhưng rất nhanh cậu phát hiện cậu không cần rối rắm vấn đề này nữa.
Khi Harry đi đến cửa cầu thang, một thân ảnh hắc bào cao lớn đã đứng ở đó.
Snape ôm hai tay, sắc mặt âm trầm.
Harry không lạ vì sao Snape lại xuất hiện ở trong này, đối với chuyện này cậu đã có một dự cảm không thể nói rõ. Nhưng, không hiểu sao, Harry bỗng thấy không vững lòng nổi.
"Giáo sư?" cậu lắp bắp nhìn người đàn ông mặt đen sắp hơn cả mực nước kia.
Mặt Snape không chút thay đổi nhìn chòng chọc vào Harry, ánh mắt trống rỗng lạnh lùng.
Lòng Harry càng không yên, cậu miễn cưỡng nặn ra một nụ cười cứng ngắc, "Con không sao, Quirrell đã giải quyết xong rồi." Harry thì thào nói.
Snape hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi. Động tác dứt khoát không chút rườm rà, rõ ràng không có chút quyến luyến nào.
Harry nhìn bóng dáng hắc bào cuồn cuộn kia, trong lòng đột nhiên dâng lên nỗi chua xót nói không nên lời. Không đợi cậu tìm hiểu cảm giác này là gì, thân ảnh kia liền buông lại một câu.
"Đuổi kịp!" Snape đơn giản nói, không quay đầu lại.
Harry nở nụ cười, "Vâng!" Cậu mừng rỡ theo sát người trước mặt, giờ phút này chẳng còn cảm thấy chút mệt mỏi nào.
Đi vào hầm, Giáo sư Snape ra hiệu bảo Harry ngồi xuống sa lon, sau đó đến ngăn tủ bên kia lấy ra hai bình Độc Dược đưa cho Harry.
"Thuốc khôi phục tinh lực, thuốc ổn định pháp thuật."
Harry tiếp nhận, cảm kích cười với Snape, ngửa đầu uống sạch hai lọ thuốc.
"Ây ui…" Mặt Harry lập tức vặn vẹo. Cảm giác chất lỏng quỷ dị sềnh sệch này trượt vào cổ họng thật sự rất kích thích … Harry nhăn mặt thè lưỡi.
Tuy vị của ma dược ghê tởm không chi chối được, nhưng hiệu quả cũng khá rõ rệt. Uống xong hai lọ ma dược, Harry cảm thấy mệt mỏi trên người giảm bớt rõ rệt, cái trán liên tục đau nhức như muốn nổ tung cũng bắt đầu chậm rãi khôi phục bình thường.
Snape đứng một bên nhìn chằm chằm vào Harry, nhíu nhíu đôi mày, "Người khác đưa vật lạ, trò không cẩn thận kiểm tra liền uống hết, làm như vậy rất lỗ mãng."
Harry ngẩn ra, lập tức bật cười, cậu ngẩng đầu nhìn chăm chú vào Snape, "Giáo sư, thầy không phải "người khác" a, thầy nhất định sẽ không hại con." Đôi mắt xanh biếc tràn đầy tín nhiệm.
Đồng tử Snape co rụt lại, ánh mắt trở nên phức tạp. Hắn tránh cái nhìn của thiếu niên kia, xoay người, lãnh đạm nói: "Nán lại, Dumbledore sẽ đến, trò ở chỗ này chờ."
Harry lẳng lặng thở dài, cậu rất muốn hỏi, có phải thầy nghĩ tới mẹ không? Nhưng cuối cùng chỉ phun ra một câu khô khốc: "Con đã biết."
Sau đó lại là sự im lặng kéo dài bao trùm lên bầu không khí.
Qua bao lâu, Harry không biết, có lẽ mười phút, có lẽ một thế kỷ. Cậu chỉ máy móc mà chơi đùa bình thủy tinh trong tay, bên tai là tiếng sàn sạt của bút lông chim khi lướt qua mặt giấy lúc Giáo sư Snape phê sữa bài tập.
Thẳng đến khi Dumbledore thông qua bột floo tiến vào hầm mới đánh vỡ bầu không khí im lặng nặng nề này.
"Buổi tối tốt, Harry." Dumbledore cười ha hả nói.
Harry chớp mắt nhìn, đứng lên, "Buổi tối tốt, thưa giáo sư. Đúng rồi…" Cậu lấy hòn đá đỏ tươi từ trong túi đưa cho Dumbledore, "Hòn đá Phù thủy."
Dumbledore nhận lấy, cười dài, "Con làm tốt lắm, cậu bé thân mến, thầy tự hào về con." Đôi mắt xanh thẳm lóe ra hào quang.
Harry há mồm muốn nói cái gì đó, chợt nghe tiếng "Rồn rột" từ bụng cậu phát ra, Harry măc cỡ gãi gãi đầu, nặn ra một nụ cười xấu hổ.
"Ha ha, xem ra anh hùng nhỏ của chúng ta cần ăn tối trước đã, " Dumbledore quay đầu nói với Snape đang làm việc trên bàn, "Severus, thầy không ngại chúng ta mượn văn phòng của thầy một chút chứ."
Snape ngẩng đầu, lạnh lùng mở miệng: "Trên thực tế, cụ đã làm vậy rồi, Dumbledore."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!