Chương 25: Đọ sức

Bài thi cuối cùng là Lịch sử pháp thuật, sau khi Giáo sư Binns tuyên bố thu bài. Các học sinh đều ném bút lông chim xuống đất, bật dậy hoan hô. Harry nộp bài trước, xuyên qua đám người đang reo hò, đi khỏi trường thi.

Cậu đi lên tháp Ravenclaw, đi vào vườn hoa trên nóc. Các học sinh đang thi, còn những người đã thi xong đều ra sân thể dục chơi đùa cả. Cho nên vườn hoa không một bóng người có vẻ vắng vẻ hiu quạnh.

Harry không để ý đến các học sinh đang chơi đùa trên sân thể dục dưới tháp, mà ngẩng đầu lên, nhìn không trung xanh thẳm trong veo, tựa hồ đang chờ cái gì đó.

Rốt cục, một con cú vẫy cánh xẹt qua bầu trời xanh thẳm, bay về phía trường học, miệng ngậm một tờ giấy.

Harry nhìn chăm chú vào con cú dần dần bay khuất xa tầm mắt, sau đó xoay người ngồi xuống ghế dựa trong vườn.

Hô… Cậu chậm rãi thở ra, hơi nhắm mắt lại. Xoa xoa vết sẹo càng lúc càng rát trên trán, Harry trong lòng yên lặng tính toán:

Mười phút sau, Dumbledore sẽ rời khỏi Hogwarts. Hai giờ sau, Quirrell sẽ xuyên qua cánh cửa sập.

Cậu siết chặt bàn tay, mở mắt, trong mắt hiện lên tia sáng nghiêm túc.

Đứng lên, Harry rời khỏi vườn hoa vắng lặng trên không.

Trở lại phòng ngủ, Harry lấy áo khoác tàng hình và sáo trúc trong cặp bỏ vào túi áo. Sau đó mở ngăn kéo, lấy ra một cái lọ nhỏ dài. Đó là thuốc vô hiệu hóa pháp thuật hôm trước Harry mới chế tạo thành công, Giáo sư Snape cho cậu một lọ này.

Chất lỏng trong suốt, không mùi không mùi, thoạt nhìn khá vô hại. Thế nhưng khi uống xong, có thể khiến người ta mất hết pháp thuật trong mấy giờ liền.

Harry bỏ độc dược vào túi áo.

Cách buổi tối nửa tiếng, hành lang bắt đầu chật chội, Harry khoác áo khoác tàng hình, thật cẩn thận tránh né đám người, lên lầu bốn.

Cánh cửa kia còn khóa chặt, chứng tỏ Quirrell chưa đến, "Alohomora." Harry nhẹ giọng mở cánh cửa ra.

Tiếng cửa mở kèn kẹt vang lên, bên tai Harry lập tức vang ra tiếng gầm gừ của loài chó. Fluffy tuy không nhìn thấy cậu, nhưng ba cái mũi của nó đều đang điên cuồng chum lại, hướng về phía bên này.

Harry khóa kỹ cánh cửa phía sau như lúc ban đầu trước, sau đó để cây sáo của Hagrid vào bên miệng, thổi lên. Cậu thổi không đúng điệu nào, nhưng cậu vừa thổi tiếng nhạc đầu tiên, đôi mắt của chú chó khổng lồ kia bắt đầu khép lại. Harry không ngừng thổi. Chậm rãi, tiếng sủa của nó ngừng lại —— nó lảo đảo mấy cái, đầu gối mềm nhũn quỳ xuống, sau đó liền ngã bùm lên đất, ngủ say khò khò.

Cùng lúc đó, Harry bỏ áo khoác tàng hình đi, rón ra rón rén đi đến cánh cửa sập. Tới gần ba cái đầu lớn kia, có thể cảm nhận được hơi thở hôi thối nóng hầm hập của nó.

Harry cẩn thận vượt qua đùi con chó. Cậu cong lưng, kéo cách cửa sập ra, cánh cửa lập tức mở rộng. Harry nắm chặt đũa phép, nhảy vào miệng hầm tối hút.

Không khí rét lạnh, ẩm ướt vù vù xẹt qua tai cậu. Cậu rơi xuống, rơi xuống, rơi mãi xuống dưới, sau đó —— bùm. Sau một tiếng va chạm nặng nề kì quái, Harry rơi xuống trên một cái gì đó mềm mềm.

Harry thả lỏng thân thể, rồi giơ đũa phép lên, "Ngọn lửa hừng hực!"

Ánh lửa màu cam ngời sáng bắn ra từ đỉnh đũa phép, trong vài giây ngắn ngủn, dây leo của tấm lưới sa tăng liền né xa ánh sáng ấm áp, buông lỏng vòng dây siết chặt Harry. Cái cây vặn vẹo, co rúm, tự động buông cậu ra, Harry đứng lên, đi đến hành lang bằng đá.

Có tiếng giọt nước chậm rãi rơi xuống từ vách tường, tí tách, làm lòng người sinh ra sợ hãi, thế nhưng đối với một người đã biết rõ con đường phía trước mà nói, bầu không khí u ám kỳ ảo này lại còn giúp suy nghĩ của cậu thêm sáng tỏ.

Hành lang dốc ngược, phía trước tựa hồ truyền đến âm thanh xào xạc leng keng.

Đi đến cuối hành lang, trước mặt là một gian phòng đèn đuốc sáng trưng, phía trên là trần nhà cao cao. Vô số những con chim nhỏ sáng lóa xinh đẹp như những hòn bảo thạch, vẫy cánh bay trong căn phòng. Phòng đối diện có một cách cửa gỗ đồ sộ.

Harry nắm lấy cây chổi trong góc, hai chân đạp xuống, bay lên không trung, vọt vào đám chìa khóa dày đặc kia, lấy thị lực của một tầm thủ nhiều năm, Harry liền phát hiện chiếc chìa khóa có đôi cánh màu xanh. Harry nhào mạnh về phía trước, trong những đợt âm thanh chói tai nọ, cậu dùng một bàn tay dồn chiếc chìa khóa vào đá lát tường.

Harry nhanh chóng bay xuống, chạy tới cánh cửa kia, dùng cái chìa khóa đang giãy giụa trong tay mở cánh cửa gỗ ra.

Căn phòng vốn tối đen, ngay khi Harry vừa mở cửa bước vào, trong phòng đột nhiên sáng trưng, chiếu sáng một cảnh tượng làm người ta khiếp sợ.

Cậu đang đứng cạnh một bàn cờ thật lớn, phía trước là quân cờ đen, các quân cờ đều cao hơn cậu và được đẻo từ một cái gì đó giống như đá đen. Đứng bên kia căn phòng, đối mặt với cậu, là những quân cờ màu trắng cao ngất không có mặt mũi.

Tuy khả năng chơi cờ của Harry không bằng Ron năm đó, nhưng sau một giờ, rốt cục cũng tới bước cuối cùng.

Cậu bước từng bước về phía trước, "Chiếu tướng!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!