Chương 22: Hợp tác (hạ)

Hai ngày kể từ hôm ấy, Harry đến đúng ngày hẹn, nhẹ nhàng gõ cánh cửa. Nghe tiếng đáp trả, Harry đẩy cửa vào, nhìn thấy Grindelwald đã ngồi trên ghế sa lon chờ cậu. Trên chiếc bàn gỗ lim đặt một bình hồng trà nóng hổi, cùng hai chén trà sạch sẽ xinh đẹp.

"Ngài đã quyết định?" Harry đi thẳng vào vấn đề.

"Cậu Potter, chúng ta giao dịch đi." Grindelwald mỉm cười, khẽ nói.

Harry nhướng mày, cũng không cảm thấy bất ngờ, "Đây là suy ngẫm mấy ngày qua làm ngài lo lắng sao? Có lẽ ngài nên cho tôi một lý do xác đáng để chấp nhận đề nghị của ngài, được chứ?"

Grindelwald cũng không giận, chỉ nói ra mục đích của mình: "Mục tiêu của cậu là tiêu diệt hoàn toàn gã Voldemort kia, phải không? Mà về vấn đề này, ta có thể giúp."

"Tôi đã tiêu diệt lão một lần, cũng có thể làm lần thứ hai, tôi nghĩ không cần ngài giúp gì cả." Harry không bị thuyết phục nói.

"Nhưng cậu sẽ không chịu nổi bất cứ rủi ro nào, không phải sao?" Ma Vương tóc vàng ung dung nói, "Một khi phát sinh biến cố, mục đích cậu trở về sẽ không thể hoàn thành."

Harry không đáp. Quả thật, kiếp trước trong quá trình cậu đánh bại Voldemort nhiều lần đều nhờ may rủi. Mà giờ đây, cậu không thể lại hi vọng mình lọt vào mắt xanh của nữ thần may mắn nữa.

Cậu cẩn thận cân nhắc hồi lâu, rốt cục mở miệng: "Ngài có thể giúp tôi đến mức độ nào?"

Grindelwald hỏi lại: "Cậu cần bao nhiêu?"

"Tôi hy vọng ngài có thể giúp tôi tiêu diệt tất cả Trường Sinh Linh Giá và chủ hồn của Voldemort, mặt khác, " Harry nghĩ nghĩ, "Còn phải tiêu trừ dấu hiệu hắc ám."

"Trường Sinh Linh Giá? Hắn chế tạo cả thứ này à? Chả trách…" Grindelwald nhíu nhíu mày, "Thật điên rồ… Nhưng ta nghĩ có thể giúp cậu."

Harry gật đầu, "Như vậy, thưa ngài, ngài muốn có được thứ gì từ tôi nào?"

"Sau khi chấm dứt tất cả, cho ta mượn Bảo Bối Tử Thần dùng một lát. Ta muốn giao dịch với Tử Thần."

Im lặng lan tỏa.

"Thứ cho tôi lắm miệng, xin hỏi ngài muốn có được thứ gì từ Tử Thần?"

"Mấy ngày nay ta đã cẩn thận suy ngẫm, có lẽ cậu đúng, ta không nên ngừng cố gắng để được bên cạnh Albus. Thế nhưng, hiện tại chúng ta có quá nhiều ngăn cách, cho nên, có lẽ vứt bỏ tất cả bắt đầu lại lần nữa là lựa chọn tốt nhất." Grindelwald nhẹ nhàng bất cần nói.

"Ngài cũng muốn trọng sinh?"

"Hoặc là, cùng Albus đổi đến sống trong một thế giới khác. Nhưng mà, chuyện này còn rất nhiều thời gian để suy nghĩ. Nói cho ta biết trói buộc của việc sử dụng bảo bối tử thần đi, tuy rằng, có người nói ba bửu bối chính là "chủ nhân của Tử Thần", nhưng, nếu Tử Thần thật sự tồn tại, làm sao có thể để con người trở thành chủ nhân của mình. Cho nên, phải trả cái giá gì nào?" Tóc vàng Ma Vương châm hai chén hồng trà. Chất lỏng màu vàng đỏ bốc hơi trắng lượn lờ.

Harry khẽ nhâm nhi một ngụm rồi nói: "Linh hồn đối với một phù thủy mà nói là thứ quan trọng nhất. Linh hồn không chết, người đó có thể vĩnh viễn bất tử. Cho dù thân thể chết đi, linh hồn cũng có thể được luân hồi chuyển thế, tuy kí ức của kiếp trước sẽ bị hủy diệt, nhưng dù sao cũng là một loại bất tử. Cho nên từ xưa đến nay các phù thủy đều coi linh hồn là thứ quý giá nhất của mình."

Grindelwald gật gật đầu, "Cho nên, ý cậu là nếu muốn sử dụng Bảo Bối Tử Thần phải lấy linh hồn ra trao đổi?"

"Đúng vậy."

Grindelwald không để ý nói: "Không thành vấn đề. Chỉ cần có thể thực hiện mục đích của ta là được."

Mặt Harry giãn ra, "Ngài biết đấy, nếu ngài có chút do dự nào, tôi sẽ không đáp ứng chuyện này đâu. Dù sao đối với rất nhiều người mà nói, linh hồn là một vật quá mức quan trọng."

"Nói như vậy, ta qua ải?" Ma Vương tóc vàng nhướng mày, "Ta còn một vấn đề, sau khi sử dụng bảo bối, Tử Thần khi nào thì đến lấy linh hồn? Có phải chỉ cần ngày nào mục tiêu của ta chưa đạt thành, ngày đó linh hồn ta vẫn chưa bị lấy đi à?"

Harry lắc lắc đầu, "Làm sao có thể chứ? Chúng ta là giao dịch với thần, làm sao có thể để chúng ta có cơ hội trục lợi. Tử Thần cho chúng ta một cơ hội, để tự chúng ta thực hiện chuyện muốn đạt đến. Tới thời hạn, mặc kệ ngài có thực hiện được mục tiêu hay không, linh hồn ngài cũng bị lấy đi."

Grindelwald đặt chén trà xuống, vẻ mặt có chút nghiêm túc: "Như vậy, thời hạn này là gì?"

Harry thoải mái cười cười, "Ngài chớ khẩn trương, thời hạn này đối với ngài mà nói, có lẽ là đủ rồi."

"Là sao?"

"Lúc trước tôi đã từng nói, linh hồn. Phù thủy pháp thuật càng mạnh, lại sống càng lâu, năng lượng trong linh hồn lại càng lớn. Tử Thần cho thời hạn căn cứ vào năng lượng linh hồn của người làm khế ước mà quyết định. Cho nên nếu là ngài, kiếp sau ít nhất có thể sống đến 150 tuổi, đương nhiên, không tính ngoài ý muốn mà chết đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!