Chương 21: Hợp tác (thượng)

Harry nhăn mày, đi đến trước cửa sắt màu xám nhẹ nhàng gõ ba cái…..

Một thanh âm trầm thấp từ trong phòng vang lên: "Đã đến giờ cơm trưa rồi sao Senlixi? Đưa vào đi." Đó là tiếng Đức hàm chứa uy nghiêm quyền lực, may mà mấy ngày nay Harry đi theo dân bản xứ học được vài câu, nghe sơ cũng có thể hiểu đại khái.

"Tôi là Harry Potter, đến bái kiến ngài Grindelwald." Harry bình tĩnh dùng tiếng Anh nói.

Người trong phòng trầm mặc một lát, thay đổi tiếng Anh, "Mời vào."

Harry đẩy cửa ra. Phòng không lớn lại mang theo phong cách Gothic tỉ mỉ tuyệt đẹp. Chiếc giường rộng lớn xa hoa bị màn che che khuất đặt ở góc tường, hai cái sô pha hai người ngồi đặt đối diện nhau, ngăn cách bằng một bàn trà bằng gỗ lim, hai cái giá sách thật lớn, bày đủ loại sách mọi kiểu dáng. Ánh mặt trời giờ nọ chiếu vào cửa sổ mang phong cách Gothic, xuyên qua cửa sổ còn có thể nhìn thấy mặt hồ xinh đẹp.

Phía trước cửa sổ có một bàn học thanh lịch tao nhã, trước bàn là một người đàn ông tóc vàng đang ngồi, đưa lưng về phía Harry.

"Nghe danh đã lâu, ngài Grindelwald." Harry nhướng mày, cảm thấy hoang mang. Cảnh tượng phòng này hoàn toàn khác hẳn lần cậu nhìn từ não của Voldemort, không phải là pháo đài nhà tù âm u nhỏ hẹp à, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Người đàn ông tóc vàng xoay người, đứng lên, đó là một người tuấn mỹ như tranh, thoạt nhìn chỉ hơn kém bốn mươi tuổi, nhưng Harry biết người này sống ít nhất cũng hơn một thế kỉ. Bộ dáng của ông và thiếu niên tóc vàng thần thái rực sáng trong trí nhớ của Harry không khác nhau lắm, tuy nhiên lại như đã trải qua nhiều lần tẩy rửa, lắng đọng lại sự thâm thúy nào đó. Đôi mắt xanh lam từng lóe ra tia đắc ý khinh nhờn, giờ đây như phải chịu đựng nhiều thứ lắm, thế nhưng lại chẳng chứa điều gì.

Người này trời sinh đã có khí chất lãnh đạo, làm người ta bất giác mà thần phục. Thế nhưng, tựa hồ cuộc sống không ham muốn không tranh giành đã khiến ông thiếu đi vài phần tàn bạo, lại đâm thêm khí chất hờ hửng phóng khoáng. Grindelwald hiện ra trước mặt Harry như vậy, khiến Harry thầm giật mình không nhẹ.

"Harry Potter, Kẻ Được Chọn của thế giới Pháp thuật, kẻ hèn này ngưỡng mộ đã lâu." Grindelwald thản nhiên nói, "Thế nhưng, ta lại tò mò cậu vào Nurmengard như thế nào hơn?"

Harry thoải mái mà nở nụ cười, gương mặt hoàn toàn không có sự khẩn trương khi đối điện với chúa tể hắc ám đời thứ nhất. "Ngai vàng quốc vương tại lâu đài Neuschwanstein mới rất thú vị."

Grindelwald đã hiểu ra, cười, "Hóa ra là thế. Rất nhiều năm trước ta đã khắc một pháp trận nhỏ trên đó, không ngờ lại có tác dụng."

Ông lại chuyển đề tài, "Mặc kệ nói thế nào, chúng ta cũng xem như hữu duyên. Những năm gần đây chưa từng có phù thủy nào phát hiện ra nó. Mời ngồi."

Ông mời Harry ngồi vào ghế sa lon, búng tay một cái, lập tức hai ly hồng trà nóng ấm cùng hai chén sứ viền vàng xuất hiện trên mặt bàn.

"Làm sao cậu xuyên qua thủ vệ vào đỉnh tháp được?" Grindelwald vừa châm hồng trà, vừa hỏi.

Harry nở nụ cười, lấy áo khoác tàng hình cất trong túi ra.

Grindelwald giật mình."A, đây là… áo khoác tàng hình của Ignotus Peverell?"

"Gia tộc Potter đời đời kế thừa." Harry trả lời.

"Đúng vậy đúng vậy, " Grindelwald nhìn chằm chằm chiếc áo khoác, "

"Hắn" có nhắc tới với ta. Có thể cho ta mượn xem chứ?"

Harry không hỏi "Hắn" là ai, đưa áo khoác tàng hình qua.

Grindelwald tiếp nhận, không vội xem xét, mà nhướng mày với Harry, "Cậu yên tâm cho ta cầm à?"

Harry không trả lời, bưng đĩa lên, uống một ngụm hồng trà.

Grindelwald không hỏi nữa, bắt đầu nghiên cứu áo khoác tàng hình trong tay."A, đây là chiếc áo choàng có thể giúp người ta chân chân chính chính, hoàn toàn tàng hình, vĩnh cửu hữu hiệu, liên tục tàng hình, vô luận dùng chú ngữ gì cũng không thể phá giải…" Ông thì thào nói.

"Ngài vẫn chưa từ bỏ ý định đối với Bảo Bối Tử Thần sao?" Harry nhẹ nhàng mở miệng.

Cánh tay vuốt ve áo khoác tàng hình của Grindelwald khựng lại. Ông ngẩng đầu, đôi mắt xanh lam trong nháy mắt nhìn Harry không chớp, "Làm sao cậu biết?"

Trong chốc lát, không khí liền đông cứng lại.

Harry mỉm cười, tựa hồ hoàn toàn không coi khí thế của Ma Vương tóc vàng vào đâu, "Tôi nghĩ chuyện này cũng có rất nhiều người biết. Dù sao chuyện cổ về Bảo Bối Tử Thần rất nổi tiếng, ký hiệu kia cũng không ít người gặp qua, nghe nói nó còn là ký hiệu của các môn đồcủa ngài. Huống chi, không lẽ ngài cho rằng tôi chỉ nhìn thấy một ký hiệu coi như thú vị trên tay vịn ngai vàng, liền tiến lên coi chơi à?"

Grindelwald đột nhiên nở nụ cười, không khí cứng ngắc cũng biến mất theo.

"Nói như vậy, Harry · Potter, cậu đặc biệt tới gặp ta sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!