Chương 20: Đức

Tuyết bao phủ khắp ngọn núi, vẽ nên một thế giới trắng bạc.

Trắng tinh khiết như vậy, thanh thoát, tựa như có thể giúp người ta vứt bỏ tất cả phiền não.

Harry từ trên sườn núi lao xuống, thuần thục giữ thăng bằng trên ván trượt tuyết, bên đường tung tóe bông tuyết, tràn ngập sương mù trắng xoá, gió lao đến trước mặt, cơn mát lạnh thẩm thấu vào từng tế bào da thịt.

Kích thích cùng mới mẻ như vậy làm cho Harry tạm thời quên mất mình làm ra chuyện dọa người đêm giáng sinh mấy ngày trước. Lại dám dựa vào lồng ngực Giáo sư khóc như trẻ lên ba. Harry! Mày bao nhiêu tuổi rồi?! Sau khi khóc xong còn bỏ chạy, thật quá mất mặt! Harry trong lòng quở trách chính mình.

"Harry, chúng ta đuổi kịp con rồi!" Phía sau cách đó không xa truyền đến tiếng cười của Sirius.

Harry quay người lại nhìn, cha đỡ đầu nhà mình cùng Remus đang giẫm lên ván trượt tuyết từ bên phải sau lưng xông tới, Harry le lưỡi với bọn họ, quay đầu, trộm làm một cái bùa tăng tốc, vượt qua mặt hai người lớn sau lưng.

"A, Harry con phạm quy!" trong gió lạnh truyền đến tiếng hổn hển của Sirius.

"Chân Nhồi Bông, chú ý thăng bằng, anh sắp ngã xuống đó!" Remus bất đắc dĩ nói.

Trở lại khách sạn, Sirius duỗi cái lưng mỏi thật lớn, "Kỳ thật thể thao Muggle cũng rất thú vị a, không kém Quidditch." Sirius đưa ra kết luận.

Khi bọn họ đi vào nhà ăn khách sạn bắt đầu ăn bữa tối Sirius đột nhiên đưa ra ý kiến, "Mơ Mộng Ngớ Ngẩn, uống chút bia đi, tôi nghe nói bia Đức không tồi đâu."

"Tốt, nhưng đừng uống nhiều, ngày mai chúng ta còn có hoạt động." Remus suy nghĩ nói.

Sirius tràn đầy tự tin nói: "Yên tâm đi, tửu lượng năm đó của tôi rất nổi danh. Harry, con muốn uống không?" Sirius quay sang hỏi Harry.

Thật tốt! Harry còn chưa mở miệng nói đã bị chặn trở lại.

"Không được, Chân Nhồi Bông, Harry còn là vị thành niên, căn cứ vào pháp luật Muggle, chưa thành niên cấm uống rượu." Remus không đồng ý phản đối.

"Vậy thì sao nào? Chúng ta cũng không phải là Muggle, con trai uống chút rượu sợ cái gì! Chú nói đúng không Harry?" Sirius lơ đễnh nói.

Harry chớp chớp mắt, chờ mong nhìn Remus.

Remus vô cùng buồn bực, "Nhưng bây giờ chúng ta là ở trên địa bàn của Muggle, thực bị các người đánh bại mà, như vậy đi, Harry có thể uống một ít Radler, hàm lượng cồn của nó gần như không có, nhưng hương vị cũng không tệ lắm."

Harry bĩu môi, có chút ủ rũ, con không phải chưa thành niên… cậu rất muốn nói như vậy, nhưng cũng biết đây là kết quả tốt nhất mà mình có khả năng có được, sẽ không nói thêm nữa.

Không thể không nói, trong nhà ba người bọn họ, Remus thường là người có quyền lớn nhất.

Remus · đại gia trưởng · Lupin gọi bồi bàn tới, gọi bia, "Một ly Radler, tôi muốn một ly bia Dortmunder. Chân Nhồi Bông, anh thì sao?"

Sirius nhìn thực đơn, "Tôi muốn bia Burkes."

Remus nhăn mặt lại, "Anh xác định chứ? Theo tôi được biết đó là bia mạnh đấy, anh chắc rằng sẽ không say ư?"

Sirius phất phất tay, "Yên tâm đi, năm đó tôi ngàn chén không say đó nha."

Có lẽ thật sự ngàn chén không say, Remus không phản đối nữa, chiếu theo ý muốn nhỏ của Sirius kêu một ly Burkes.

Đợi sau khi rượu được bưng lên, bọn họ vừa ăn gà nướng, cá nướng cùng lạp xưởng vừa. Nghe nói đây là cách ăn tiêu chuẩn nhất.

Không tệ, Harry uống lấy thứ bia hàm lượng cồn thấp của mình, ngọt ngào, giống như bia bơ vậy, sẽ không làm người ta rơi vào men say.

Chính là… Harry oán hận nhìn chất lỏng trong ly của Sirius cùng Remus, cậu vẫn muốn giống một người đàn ông uống chút bia chân chính a.

Sirius chú ý tới ánh mắt Harry, nhe răng cười, "Harry bé bỏng ơi, đợi khi con mười bảy tuổi mới có thể uống nha, đó cũng là chuyện không có cách nào khác, con xem chúng ta cũng không có dùng." Nói xong lộ ra một hàng răng trắng loáng.

Xem ra thuốc làm sạch răng miệng của con rất dùng được thì phải, Harry tràn đầy tàn niệm suy nghĩ. Uống uống uống, tốt nhất cho chú uống đến say mèm luôn.

Harry cưng, thật là mỏ quạ đen mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!