Chương 2: Trở về . . .

Harry bị đưa về nhà dì dượng vào đêm mưa là bằng chứng khả thi nhất:

"Chà, Ted à, " Người dự báo thời tiết nói, "Tôi không rành vụ này lắm, nhưng ngày hôm nay không chỉ có cú hoạt động quái chiêu, mà thời tiết cũng tỏ ra bất bình thường. Nhiều quan sát viên ở các vùng khác nhau đã gọi điện phàn nàn với tôi là thay vì một trận mưa như chúng tôi đã dự báo ngày hôm qua, thì họ lại nhận được một trận sao băng. Không chừng mọi người ăn mừng lễ đốt pháo hoa quá sớm, nhưng thưa bà con, tuần sau mới tới ngày đốt pháo bông mà!

Dù vậy, tôi xin cam đoan, đêm nay nhất định có mưa. "

Giữa cái rét căm căm, Harry tỉnh giấc, kinh ngạc phát hiện bản thân đã biến thành trẻ con, quấn tã lót nằm trước cửa nhà số 4 đường Privet Drive.

Màn trời đen như mực mù sương mênh mông, đêm khuya cuối thu buốt lạnh quất vào người, mưa rơi suốt đêm.

< như thế này tức là, mình đã quay trở về đúng tối hôm ba mẹ hy sinh, buổi tối định mệnh đó… Nhưng mà, ngay cả Tử Thần cũng không thể thay đổi số phận của cha mẹ mình sao?> Harry sững sờ nhìn cánh cửa, trong lúc nhất thời, một cảm giác bất lực gần như khiến cậu ngã gục, vận mệnh, thật sự tàn khốc đến vậy sao…

Phải rồi, nếu không có mẹ liều mình hiến dâng, làm sao có thể cho chính mình sự bảo vệ vững mạnh nhất, không có mẹ liều mình hiến dâng, làm sao có thể khiến Voldemort biến thành bộ dáng chật vật người không ra người, ma chẳng ra ma kia. Đây là điều không thể thay đổi, Harry cười khổ.

Quên đi, có thể trở về quá khứ đã may mắn lắm rồi, mi còn oán trách gì nữa, thay vì ngồi đó hối hận, không bằng dành sức nghĩ kế hoạch tiêu diệt Voldemort thật chu toàn, không để cho mọi người phải hy sinh nữa. Mi dùng linh hồn để giao dịch cùng Tử Thần, không phải chính vì điều này hay sao.

Harry mỉm cười nhẹ nhõm, cảm xúc ngổn ngang trăm mối. Hóa ra, phương pháp của Dumbledore thật sự rất có hiệu quả. Sống mũi cay cay, đáy mắt dần dần ướt. Có thể trở về, thật là tốt quá, tất cả bi  kịch kia còn chưa bắt đầu phát sinh. Có lẽ, ngày Voldemort chết là khởi đầu cho những tháng ngày hạnh phúc của hầu hết tất cả mọi người trong giới Pháp thuật, thế nhưng, đó cũng là ngày bắt đầu của những chuỗi bi kịch của Harry Potter.

Kể từ ngày đó, người cậu yêu đều dần dần rời xa cậu, bạn bè cậu, những người yêu mến cậu cũng từ ngày đó mà càng lúc càng xa.

Sau khi đem linh hồn hiến dâng cho Tử Thần, không thể tiến lên thiên đàng, từ nay về sau rơi vào địa ngục, trở thành nô lệ của Tử Thần. Đây chính là cái giá để cậu có thể trở về, chỉ là so với nguyện vọng của cậu mà nói, quả thực nhỏ đến có thể xem nhẹ không so đo. Đã quá nhiều người đã chết vì cậu như vậy, cậu đã sớm phải xuống địa ngục, không phải sao.

Tất cả, rồi sẽ thay đổi, ta xin lấy tên Harry Potter ra thề. Harry nhìn những hạt mưa rơi mãi không ngừng trong không trung thâm sắc bên ngoài mái hiên, trong lòng quyết hạ lời thề.

Anh quốc vào cuối tháng mười, cảm giác buốt lạnh đã không ít rồi, huống hồ còn là một đêm khuya mưa rơi tầm tã. Harry muốn làm cho mình một cái bùa giữ ấm, lại bất đắc dĩ phát hiện với thân xác trẻ con bây giờ, thật sự không thể tập trung pháp thuật không nghe lời trong thân thể. Xem ra còn phải đem huấn luyện pháp thuật đề vào chương trình hằng ngày a, hiện tại đành phải bắt buộc bản thân ngủ để quên đi cảm giác rét lạnh.

Cũng may, thân thể trẻ con luôn khát ngủ, chẳng mấy chốc, Harry nhanh chóng chìm vào giấc mộng. < chỉ mong thân thể yếu ớt này không bị cảm lạnh, bằng không dì Petunia nhất định sẽ cảm thấy thực phiền toái.> đây là ý niệm cuối cùng trong đầu trước khi ngủ  của Harry.

Mười năm sau chiến tranh, lần đầu tiên Harry không bị ác mộng quấy nhiễu, an lành mà ngủ say.

Từ lúc ông bà nhà Dursley thức dậy và phát hiện cháu trai của họ nằm ở ngoài cửa tới nay, thấm thoát đã qua mười năm.

Vì mười năm nay Harry luôn cố gắng khống chế pháp thuật trong thân thể, cho nên, tình huống tiểu pháp sư vô thức khiến pháp thuật bạo động cũng không phát sinh, hơn nữa cậu đối với người nhà Dursley nhất mực cung kính, cho nên cuộc sống của cậu so với đời trước khá hơn rất nhiều. Ít nhất trước lúc cậu lên tám đã được dọn vào trong gian phòng vốn dùng để chứa đồ chơi của Dudley, không cần ở tủ chén cùng làm bạn với nhện, thức ăn cũng tăng lên rất nhiều.

Tuy rằng vẫn là ăn không đủ no, nhưng sẽ không có chuyện bị trừng phạt không có cơm ăn nữa.

Nhưng đêm mưa mười năm trước đã khiến cho thân thể trẻ con của Harry bị cảm, từ nhỏ đã mắc bệnh là nguyên nhân làm cho Harry gầy yếu hơn rất nhiều so với bạn cùng lứa, chẳng khác trước là bao. Như vậy xem ra, vị anh hùng nhỏ của chúng ta đời này vẫn kém phát triển hơn về thể chất so với đại đa số bé trai cùng trang lứa.

pháp thuật điều trị không sai biệt lắm, hơn nữa vào ban đêm cậu luôn siêng năng luyện tập bùa chú, về cơ bản có thể nói pháp thuật của cậu đã khôi phục tới sáu phần như lúc trước. Cậu hoàn toàn tin tưởng rằng vài năm cố gắng nữa là có thể hơn hẳn trình độ trước kia, như vậy, lợi thế tiêu diệt Voldemort liền gia tăng thêm nữa.

Nếu vậy, nên thừa dịp còn chưa vào Hogwarts, đem cái Trường Sinh Linh Giá ở ngôi nhà của Gaunt kia giải quyết luôn đi. Harry định ra mục tiêu.

" Dì Petunia, nhóm học tập trong trường học hôm nay có hoạt động, phải tới trường học, con có thể đi không ạ?" Harry ngượng ngùng cười, ngón tay khẽ vuốt những sợi tóc đen vì dưới tác dụng của pháp thuật mà trở nên mềm mại bóng mượt. Vì che lấp cái vết sẹo tia chớp kia mà để mái tóc mềm mại dài tới lông mày, đôi mắt màu ngọc lục bảo không có mắt kính ngăn cản càng trở nên trong suốt. Bất cứ ai nhìn vào cũng không thể không thừa nhận, đó là một đứa trẻ rất đáng yêu.

Kiếp trước học qua cách nói năng như thế nào, biểu lộ động tác như thế nào sẽ chiếm được lòng người, cho nên Harry biết khi cậu làm như vậy, có rất ít người có thể cự tuyệt lời thỉnh cầu của cậu.

Quả nhiên, dì Petunia suy nghĩ một hồi rồi đồng ý, "Được rồi, nhưng trước buổi cơm chiều phải về nhà."

Có lẽ là Harry không xuất hiện chuyện pháp thuật bạo động, cùng những đứa nhỏ bình thường chẳng khác biệt là bao, nên đời này thái độ của dì Petunia tốt hơn nhiều, tuy rằng lãnh đạm, nhưng ít ra không đánh chửi cậu, thậm chí đôi khi còn cho cậu tiền tiêu vặt.

Harry nói lời cảm ơn, quay về phòng, đem số tiền tiêu vặt tiết kiệm được cất trong cặp từ nhỏ đến lớn, tổng cộng là năm mươi bảng Anh tất cả, lại tìm thêm một cái mũ vành lớn mà Dudley không cần nữa đem ném cho cậu, bỏ vào túi sách rồi ra khỏi nhà.

Ngôi nhà của Gaunt nằm ở phía bắc Anh quốc tại quận Yorksire phía Bắc nước Anh, mà đường Privet Drive lại ở quận Surrey tại phía nam. Dưới tình huống không có đũa phép, từ nhà số bốn đường Privet Drive Độn thổ thẳng đến ngôi nhà của Gaunt, thật sự không phải một việc làm sáng suốt, cho nên Harry quyết định, trước ngồi tàu điện ngầm đến Hẻm Xéo tại Luân Đôn mua một cây đũa phép cũ, sau đó mới Độn thổ đi đến chỗ cần đến.

Quán Cái Vạc Lủng vẫn hỗn loạn dơ bẩn như xưa a, Harry yên lặng đứng bên ngoài cảm thán. Lấy ra chiếc mũ vành rộng, sau khi chắc chắn rằng khuôn mặt đã được vành mũ che khuất cậu mới đẩy cửa bước vào. Không dám liếc nhìn ông Tom chủ quán, Harry vội vàng xuyên qua quầy bar, đi vào khoảng sân nhỏ nằm sau quán xung quanh tường vây kín mít. Ba dọc hai ngang, Harry đem pháp thuật tập trung vào ngón trỏ, gõ ba cái vào tường.

Ánh mặt trời chói lóa hiện ra trước mặt, Hẻm Xéo vẫn náo nhiệt như trong trì nhớ, không khác chút nào, hai bên con đường sỏi đá là những cửa hàng Pháp thuật đủ loại kiểu dáng, mang đậm phong cách đặc trưng của thời Trung cổ. Harry kéo mũ xuống, cúi đầu đi đến Gringotts, chìa ra năm mươi bảng Anh đổi thành mười Galleons, sau đó đi đến một cửa hàng bán đồ second

-hand tìm mua một cây đũa phép bằng gỗ sồi giá 3  Galleons, coi như hợp tay, pháp thuật phát ra cũng tương đối ổn định.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!