Chương 19: Yếu ớt

Đêm đen mịt mùng, trăng bạc lấp lánh.

Ánh trăng màu trắng bạc chiếu vào ban công ngoài trời của tháp thiên văn, mông lung đến xinh đẹp.

Thiếu niên mảnh khảnh ngồi trên tháp cao, tay vịn lan can, quay mặt ngắm sân vận động dưới trăng.

Sợi tóc màu đen dưới ánh trăng trắng bạc phản chiếu ra màu vang đỏ nhàn nhạt, làm khí chất sạch sẽ thanh liệt của thiếu niên lại thêm ba phần nhiêu mị. Phía sau đôi mắt xanh biếc trong suốt như nước ngày thường lắng đọng lại sắc xanh thẫm thâm trầm. Chiếc áo lông cao cổ màu đen càng làm nổi bật làn da trắng nõn tái nhợt đến không bình thường.

Thần sắc Harry đen tối không rõ, môi mỏng khẽ  nhếch.

Trong Tấm gương Ảo ảnh, Dumbledore thấy được khuyết điểm cả đời cũng không thể bù đắp lại, Harry hiểu được sự hối tiếc trong lời nói của cụ, thấm nhập tận xương máu.

Như vậy cậu thì sao? Khuyết điểm như vậy cậu cũng có, đây cũng chính là nguyên nhân cậu bán cả linh hồn cũng muốn quay về. Chính là, khi khuyết điểm kia từng chút một được chữa trị, cậu lại bắt đầu mơ hồ ý nghĩa mình trở về.

Harry không dám tưởng tượng, nếu như mình thực sự tiêu diệt được Voldermort, những người cậu yêu thương cũng không còn lo âu nữa, đến lúc đó, cậu làm sao có thể vứt bỏ những ấm áp giúp cậu sinh tồn này, ung dung bình tĩnh đi về phía Tử Thần sao?

Có được càng nhiều, lòng càng tham lam, khát vòng cũng nhiều thêm.

Cậu sợ mình sẽ không nỡ rời đi. Nhất là sau khi thấy được tất cả những yêu cầu xa vời của mình trong Tấm gương Ảo ảnh, cảm giác lo âu này lại càng ngày càng nghiêm trọng.

Harry ngẩng đầu nhìn lên ánh trăng lưỡi liềm treo trên bầu trời đêm, vẻ mặt mê mang giống như một đứa bé.

Khi Severus Snape tuần tra ban đêm đi ngang qua tháp thiên văn, liền thấy được thiếu niên này. Hắn che dấu hơi thở của mình, chuyện này đối với một người làm gián điệp hai mang mà nói là một chuyện rất dễ dàng.

Hắn mặt không chút thay đổi nhìn chăm chú vào thiếu niên ngồi trên đài cao  kia, trong lòng lại ngổn ngang trăm mối. Lễ Giáng Sinh nhiều năm như vậy, quà tặng hắn cho tới bây giờ cũng không nhiều, đơn giản là Dumbledore cùng vài đồng sự tặng quà, mà hắn cũng phải phép mà đưa một ít Độc Dược đáp lễ. Nhưng năm nay không giống như vậy, hắn nhận được quà của tiểu quỷ này.

Không nói quà này làm mình thích cỡ nào, chỉ là thu được phần quà này, liền đủ để cho hắn giật mình, thế nên hắn căn bản không biết lấy thái độ gì đi đáp lễ, cho nên dứt khoát lựa chọn lảng tránh.

Đối với tiểu quỷ này, hắn vẫn ôm tâm tình mâu thuẫn đi đối mặt, cùng lúc, bởi vì dòng họ của nó mà chán ghét, dù rằng bản thân cũng tự hiểu đây không phải là lỗi của tiểu quỷ này; mặt khác, lại bởi vì nó giống Lily mà không tự giác dung túng nó, dù rằng bản thân cũng tự hiểu điều này là không đúng. Thế nhưng, càng tiếp xúc lâu với thiếu niên danh nổi như cồn này, y mới thấy, nó khác cha mẹ nó nhiều đến mức nào. Không như James Potter tự kiêu vênh váo, Harry Potter nó cẩn thận khiêm tốn.

Chẳng giống Lily Evans nhiệt tình sáng láng, Harry Potter lại bình thản thờ ơ. Nhưng đứa nhỏ này vẫn khác so với đám Slytherin con trong Nhà y, ấy là tấm lòng của nó bao dung lạ thường.

Severus Snape tự nhận bản thân là một kẻ u ám đầu tóc bóng nhờn khiến người khác chẳng ưa nổi. Hắn thừa hiểu linh hồn mình dơ bẩn biết chừng nào, hai tay đã vấy bao nhiêu máu tanh. Cả thế gian, ai ai cũng đều căm ghét hắn, mà hắn cũng không lấy làm lạ về chuyện đó. Trong ba mươi mốt năm sống trên đời, chỉ có một cô gái tên là Lily Evans thực lòng làm bạn với hắn, làm hắn cảm thấy như được ánh mặt trời ấm áp vỗ về.

Cho nên vì hơi ấm duy nhất này, hắn nguyện ý qua lửa vượt sông… không chối từ… cho dù tia hơi ấm ấy cuối cùng cũng rời xa hắn, nhưng hắn vẫn chưa từng ngừng việc bảo vệ cô bé ấy.

Tại sao lại phải đến nước này? Dumbledore đã từng hỏi hắn thế.

Kỳ thật cũng chẳng có gì đáng phải hỏi cả, chỉ là vì, cuộc đời của hắn chỉ có chút hơi ấm đó, nếu không ra sức bảo vệ nó, có lẽ hắn cũng không còn khả năng cảm nhận ánh sáng mặt trời nữa, cuối cùng chỉ có thể giống một cái xác thiếu mất linh hồn, tồn tại trong chết lặng. Hắn kiêu ngạo không cho phép điều đó xảy ra.

Cho nên, dù Lily rời xa hắn, dù Lily đã chết đi, hắn đều nguyện ý vì ánh mặt trời duy nhất  xuất hiện trong đời này mà dốc hết tất cả sức mạnh của mình.

Đây là cách yêu của Slytherin.

Thế nhưng khi bị thiếu niên tên là Harry · Potter kia nhìn chăm chú vào, tựa như có thể xoa dịu tất cả tội nghiệt trong linh hồn, lại có thể sinh ra thứ hơi ấm giống như vậy cho mình. Có lẽ qua nhiều năm như vậy, chưa từng có một học sinh nào không mang theo căm hận hay e ngại nhìn mình. Nên khi được thiếu niên mắt xanh kia nhìn vào đôi mắt mình, đôi mắt ấy dường như quyết chí làm cho mình hạnh phúc.

Có lẽ là do mình nhìn lầm rồi. Cái gọi là hạnh phúc sao, hắn có lẽ mãi mãi không được Merlin ban tặng.

Thế nhưng, cho dù nhìn lầm cũng không sao cả. Ít nhất trong mắt người thiếu niên kia mình không giống như vậy.

Có lẽ trước kia bảo vệ cậu là xuất từ niềm hối hận vì đã hại chết Lily, nhưng hiện tại… Hắn cảm thấy mình bắt đầu có chút thật sự muốn bảo vệ cậu.

Harry Potter, thiếu niên này, đáng để rất nhiều người trân trọng. Như vậy hắn cũng sẽ gia nhập vào đám người kia, thực lòng làm một người bảo vệ.

Đêm dài lộ nặng.

Harry dần dần cảm thấy gió ngày một lạnh hơn. Không biết là do làn gió lạnh buốt cuối tháng mười hai hay là tuyệt vọng tê cóng trong lòng. Cậu thu hồi tầm mắt đang nhìn chăm chú cảnh sắc dưới tháp, chống tay vào lan can, từ trên bàn coa nhảy xuống mặt đất. Xoay người, khi tính xuống lầu, lại lơ đãng phát hiện một thân ảnh màu đen trên cầu thang xoáy ốc.

Hắn đứng ở đó đã bao lâu? Harry không biết. Ánh mắt cậu bình tĩnh nhìn chăm chú vào Severus Snape.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!