Harry cảm thấy đời này mình vào Ravenclaw có lẽ thực sự là một lựa chọn sáng suốt. Nếu đổi lại là đời trước, hiện tại cậu nhất định nghe theo lời dặn dò của Hermione mà cùng Ron tìm kiếm cái tên Nicolas · Flamel trong thư viện —— trong ngày lễ Giáng Sinh—— chỉ vì sự tình Hagrid trong lúc vô tình nói ra, sau đó sẽ vì vậy mà bày ra một hành trình mạo hiểm kinh tâm động phách ( có lẽ hiện tại xem ra là ngây thơ đến cực điểm).
Mà không như bây giờ, ở số 12 Quảng trường Grimmauld tha hồ tận hưởng bữa tiệc lớn đêm giáng sinh.
Nói đến Hagrid, khi Harry đi đến thăm lão có một mình, lão người lai khổng lồ chân thực đôn hậu này cũng không nói lộ gì hết. Hơn nữa Harry hoàn toàn không hỏi những vấn đề không nên hỏi.
"Harry, kì nghỉ này con có dự định gì không?" Sirius nuốt một miếng thịt gà tây vào rồi hỏi.
"Uhm…", Harry đang cắt chiếc bánh nhân việt quất mà Kreacher tỉ mỉ nấu nướng, ngẫm nghĩ, cậu cũng không thể nói với chú ấy rằng mình phải nghiên cứu Trường Sinh Linh Giá? "… Hẳn là không có chuyện gì, có lẽ dành ra một hai ngày hoàn thành bài tập nghĩ lễ của con chăng?"
" Harry thân mến, có lẽ con nên thả lỏng một chút, Sirius cùng chú tính đưa con đi ra ngoài du lịch, con cảm thấy thế nào?" Remus ôn hòa nói.
" Cũng được ạ, đi đâu hả chú?" Nói đến cùng, kiếp trước trừ khi đi bắt Tử Thần Thực Tử chạy trốn đến nước ngoài, Harry gần như chưa ra khỏi biên giới quốc gia bao giờ.
Sirius nở nụ cười sáng lạn, "Đức! Chú nghe nói núi Alps ở Bavaria có thể trượt tuyết, khá là kích thích. Con thích không?"
Harry mỉm cười nói: " Được thôi ạ, con đương nhiên thích, Vả lại, con chưa ra nước ngoài bao giờ mà."
Vì thế chuyện này được lên kế hoạch không chút chần chừ, tuy rằng Harry có chút tiếc không có nhiều thời giờ nghiên cứu Trường Sinh Linh Giá, nhưng là một người ít xuất ngoại du lịch mà nói, cậu cũng vô cùng ước mong.
Đêm giáng sinh Harry cùng Sirius, Remus sau khi chúc nhau ngủ ngon liền lên giường ngủ.
Ngày hôm sau, sáng sớm Harry liền tỉnh, cậu mơ mơ màng màng đứng lên, mặc quần áo vào, sau đó chạy đến chân giường mở quà, nơi đó đã đặt một đống quà tặng.
Quà Giáng Sinh a, đã bao nhiêu lâu cậu không nhận được? Harry cũng không nhớ rõ.
Tựa hồ sau mười bảy tuổi, quà cậu nhận được càng ngày càng nhiều, nhưng quà cậu thực sự muốn nhận được cũng càng ngày càng ít. Sau khi cậu bảo trợ lý đem quà của người hâm mộ đi, mới phát hiện hóa ranhững món quà thực sự dành cho mình chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Đúng vậy, bạn bè người thân có thể tặng quà cho cậu hầu hết đều đi xa cả. Kết quả như thế cũng không khó đoán.
Hàng năm cậu chỉ có thể thu được một phần kẹo sữa mềm đến từ nhà Weasley, đại diện cho Ron Hermione cùng rất nhiều người khác—— đã không có áo lông tự tay làm, lại có một phần quà tự chế đến từ Hagrid. Ít nhất Hagrid còn có thể ít nhiều an ủi cậu trong cái ngày đáng lẽ phải có gia đình đoàn tụ này.
Harry hơi thở dài, sau đó nhanh chóng mạng khuôn mặt tươi cười lên, đừng nghĩ chuyện này nữa, ngươi xem, hiện tại không phải thu được rất nhiều lễ quà sao.
Gương hai chiều của Sirius, một quyển sách tên là 《bách khoa toàn thư về Sinh vật pháp thuật huyền bí 》 của Remus, bộ bi vàng Gobstones[1] của Cedric, đương nhiên, Harry phát hiện không có năm mươi xu kia của dượng dì.
[1] Một trò chơi hơi giống trò bắn bi, trong trò chơi những viên bi xì vào mặt người thua một chất lỏng có mùa hôi thối, được nhắc đến trong chương 4 tập 3 Harry Potter và tên tù nhân ngục Azkaban.
Từ sau khi Sirius lấy được quyền chăm sóc cho cậu, Harry trên cơ bản không còn cùng bọn họ lui tới nữa. Chính là khi nghỉ hè còn phải ở đó sống hai tuần lễ… Harry nhún nhún vai, tiếp tục mở quà.
Bánh bích quy không đường của Hermione, Kẹo sữa mềm của Ron. Có lẽ cả đời này cậu cùng Ron không trở thành bạn bè, cho nên cũng không thu được áo lông tự đan của Weasley phu nhân nữa. Neville tặng một bao tay sợi len, Harry nghĩ thầm, chỉ mong cậu đưa quyển vở ghi việc có thể làm cho Neville thích, quyển vở kia có thể tự động ghi chép lại lời nói của người mang theo trong vòng một giờ, chỉ cần Neville đem chuyện có thể quên lặp lại một lần là có thể.
Hagrid đưa tới một cây sáo trúc, Harry lấy nó bỏ vào túi sách, không chừng có lúc sẽ dùng đến. Trên tờ giấy Hagrid viết: "Cám ơn quyển sách kia của con, bác rất thích." Đúng vậy, trước ngày nghỉ Harry đã đưa cho Hagrid một quyển 《chu kỳ sinh trưởng cùng phương pháp chăn nuôi của ba mươi loại rồng》, trong đó còn có rồng Na
-uy, đại khái sau mấy tháng nữa Hagrid sẽ biết quyển sách này hữu dụng cỡ nào.
Còn thừa lại một bọc quà cuối cùng. Trọng lượng rất nhẹ. Harry biết đó là cái gì. Cậu nhẹ nhàng đem bọc giấy mở ra.
Một tờ giấy rớt ra: " Cha của con để lại cái này cho ta giữ trước khi qua đời. Đã đến lúc nó được trả về cho con. Hãy biết cách tận dụng nó. Chân thành chúc con một Giáng sinh vui vẻ." Harry quá quen thuộc kiểu chữ này. Cậu đem gấp tờ giấy lại. Lôi áo khoác tàng hình ra.
Chất liệu giống như làm bằng nước, màu xám bạc trượt vào lòng bàn tay của cậu, sáng lấp lánh.
Vật dụng trốn ngủ chơi đêm đáng tin cậy của cậu a, Harry có chút hoài niệm nhìn áo khoác tàng hình trong tay. Mười một năm không thấy.
Như vậy xem ra, cậu tựa hồ có được hai Bảo Bối Tử Thần.
Harry bĩu môi, bắt đầu đem quà phân loại cất kỹ.
Tám món quà a, cũng không tệ lắm, Harry đột nhiên tuột tay một chút, hình như cậu không có thu được quà của Giáo sư Snape.
A, nghĩ cũng đúng, Giáo sư sao có thể tặng cậu quà. Harry cười tự giễu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!