Ngày hôm sau, khi Sirius tỉnh lại, trời đã sáng choang, buổi tối đầu tiên trở về từ Azkaban, chú ngủ ngon đến kì lạ. Chú từ tốn mặc quần áo đặt bên giường vào, áo sơ mi màu xanh giản dị, chiếc quần dài mỏng màu xám, cảm thấy vừa lòng thẩm mĩ của con đỡ đầu nhà mình. Khi chú đã mặc xong, chuẩn bị đi rửa mặt, thì nhìn thấy tờ giấy dán trên cửa phòng tắm—— "Phòng tắm đã sửa lại rồi, mời cha đỡ đầu dùng.", không thể không mỉm cười.
Sau khi rửa mặt xong Sirius đi xuống lâu, kinh ngạc phát hiện nhà tổ Black rực rỡ hẳn lên, cứ như sự dơ bẩn âm u ngày hôm qua chỉ là ảo giác của mình. Hành lang, sàn nhà sạch tới mức bóng loáng, dụng cụ trong nhà được chà lau đến tỏa sáng, bức màn xanh sẫm sạch sẽ mềm nhẹ được lấy ra, lộ ra cửa sổ trổ hoa đầy khí thế. Ánh mặt trời vàng ươm chiếu vào trong nhà, cả căn nhà sáng ngời ấm áp.
Sirius ngơ ngác nhìn quanh, bỗng thấy quá sức ngạc nhiên, căn nhà như vậy, đã bao lâu rồi không còn nhìn thấy, sáng ngời ấm áp, làm cho người ta quyến luyến, tựa hồ chỉ tồn tại trong đoạn trí nhớ mơ hồ thơ ấu kia.
"Sirius!" Một tiếng nói đột ngột vang lên kéo chú ra khỏi dòng kí ức. Chú quay đầu lại, nhìn thấy thiếu niên tóc đen mắt xanh đứng trước mắt, mặt mày loan loan.
Harry cẩn thận đánh giá Sirius, sau khi tắm rửa vào ngày hôm qua và nghỉ ngơi một đêm, Sirius chắc chắn hồi phục sinh lực không ít. Tuy rằng vẫn gầy yếu như trước, nhưng Harry tin chắc rằng, cậu nhất định sẽ nuôi cho cha đỡ đầu nhà mình béo ra.
"Harry, chuyện gì xảy ra thế này? Nhà cửa sao lại sạch sẽ như thế?" Sirius nghi hoặc nói.
"Ha ha, buổi sáng con thức dậy đã như vậy rồi, thì ra Kreacher cả đêm quét dọn sạch sẽ nhà của chúng ta đó." Harry cười tủm tỉm nói.
"Vậy sao…" Sirius lại càng thấy kỳ quái, ngày hôm qua Kreacher không phải còn không muốn dọn dẹp sao, tại sao giờ lại tích cực như vậy?
"Cha đỡ đầu, cha đỡ đầu, chúng ta ăn cơm đi, hình như Kreacher đã làm một buổi điểm tâm cực kì phong phú!" Harry kéo thẳng Sirius đến gần nhà ăn.
Khi Sirius nhìn thấy Kreacher bưng lên một mâm trứng chiên, bánh mì nướng cùng thịt xông khói, nghi hoặc trong lòng càng lúc càng dâng cao.
"Buổi sáng tốt lành, thưa cậu chủ, và cậu chủ nhỏ. Kreacher lui xuống trước. Chúc hai người dùng cơm vui vẻ." sau khi gia tinh đem hai chén sữa để lên trên bàn cơm, cung kính nói với Sirius và Harry.
Sirius quay đầu hỏi Harry: "Nó làm sao vậy?"
Harry nở nụ cười, "Có lẽ nó đã hiểu được rằng gia tộc Black chỉ còn lại có một người thừa kế duy nhất, đương nhiên phải chăm sóc thật cẩn thận rồi."
Nghe con đỡ đầu nhà mình nói như vậy, Sirius cũng không nghĩ nhiều nữa, ngồi xuống cùng Harry bắt đầu ăn điểm tâm.
Sirius vừa ăn vừa hỏi cuộc sống mấy năm nay của Harry, cứ như muốn lấy lại mười năm vắng mặt.
Harry cũng kiểm trọng điểm nói với Sirius, đương nhiên chuyện không nên nói cũng không nói làm gì.
"Nói như vậy, con ở nhà dì dượng cũng không tệ?"
Harry gật đầu.
Sirius buông sữa chén xuống, thở dài một cái."Harry, chú có mắt, chú có thể nhìn thấy con có tốt hay không, một thiếu niên mười một tuổi sao có thể nhỏ gầy như vậy, đây rõ ràng bị thiếu dinh dưỡng trầm trọng trong thời gian dài mà thành."
Harry im lặng một lát, khó khăn mở miệng: "Sirius, chú cũng biết đấy, dì dượng không có trách nhiệm tốt với con, bọn họ đã không liên lạc với mẹ rất nhiều năm, họ cũng có một đứa con trai phải chăm sóc, huống chi, họ cũng không đánh con bao giờ." Ở kiếp này, đây đã là cách đối xử tốt lắm rồi.
"Đều là lỗi của chú, sau khi cha mẹ con qua đời, chú vốn nên tận lực thực hiện trách nhiệm của một cha đỡ đầu chiếu cố con thật tốt, nếu chú không lỗ mãng để bị bắt vào ngục giam, con có thể có một tuổi thơ tốt đẹp. Đều là lỗi của chú." Sirius đau đớn nhìn Harry, đôi mắt màu xám sâu thẳm ảm đạm không ánh sáng.
Niềm vui khi thoát khỏi Azkaban, cảm giác thỏa nguyện khi bắt được Peter, sự vui vẻ khi nhìn thấy con đỡ đầu của mình… tất cả đều dần dần tiêu tan từng chút một vào tối hôm qua lúc chú nằm trên giường trầm tư suy nghĩ. Chú chợt phát hiện, thì ra chú đã sai rất nhiều.
Mình không nên quá cả tin, để Peter làm người giữ bí mật, sau đó James Lily bị giết.
Mình không nên lỗ mãng làm việc, một mình đuổi giết Peter, sau đó Peter đào tẩu, bản thân lại bị ném vào ngục giam,
Mình không nên hành xử một cách vô trách nhiệm, vào Azkaban, để lại Harry cho mấy người họ hàng Muggle, để rồi Harry phải dần khôn lớn trong cô đơn đau khổ.
Đây đều là lỗi của mình.
Harry nhìn Sirius như mất hết sinh khí, chân mày nhăn lại. Cha đỡ đầu của cậu phải là người tràn trề sức sống, tự tin vô cùng, ánh mắt chú không phải bi thương thế này. Điều đó sẽ khiến Harry nhớ tớ năm thứ năm, khi Sirius cô đơn một mình trong căn nhà số 12 Quảng trường Grimmauld, cô độc ẩn hiện trong đáy mắt.
Harry cố mỉm cười, "Sirius, nếu chú thật sự cảm thấy có lỗi với con, thì hãy dùng thời gian sau này bù đắp lại đầy đủ đi. Phấn chấn lên chú, con cần chú, con chỉ còn một người thân là chú thôi."
Mắt Sirius ướt át nhìn Harry, miễn cưỡng cười cười."Ừ, chú nhất định sẽ làm được!"
Cứ như vậy, Sirius hỏi Harry mười năm qua sống như thế nào, hỏi cậu tình trạng ở Ravenclaw, còn kể cho cậu chuyện năm đó James điên cuồng theo đuổi Lily. Harry vừa trả lời vấn đề của Sirius, vừa thưởng thức câu chuyện xấu hổ của ba mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!