Khi Harry cuối cùng cũng làm xong cơm chiều, đã hơn chín giờ tối. Bụng bia của Merlin a, phòng bếp nhiều năm không người sử dụng sao có thể bẩn đến mức này, cậu cùng Sirius gần như làm mấy chục cái bùa vệ sinh, mới làm cho phòng bếp này có thể sử dụng. Mà nào đã hết, Harry lại chạy đến siêu thị gần Quảng trường Grimmauld mua thật nhiều nguyên liệu về nấu ăn, đây là nhờ cậu đổi tiền trong ký túc xá, thỉnh thoảng chỉ cần mấy trăm bảng Anh.
Ở Azkaban, cho tới bây giờ Sirius vẫn ăn không đủ no, sau khi nhìn thấy Harry làm một bữa tối phong phú, liền đá bay tất cả phong độ, bắt đầu ăn như hổ đói, vừa ăn vừa khen Harry nấu cơm ăn ngon. Harry nhìn bộ dạng như hổ như hùm của chú, trong lòng rất khó chịu, cuộc sống mười năm trong nhà tù đã cướp lấy rất nhiều thứ trên người Sirius, nhiều đến không thể tưởng tượng. Nghĩ như vậy, dù bụng đói kêu vang, cũng không muốn ăn nữa.
Sirius chú ý Harry bắt đầu ăn chậm lại, thấy ngạc nhiên quá hỏi: "Harry, sao lại không ăn?"
Harry cười cười, "Con vốn không đói, ăn uống cũng ít, chú Sirius, con lên chuẩn bị phòng ngủ trước, chú ăn tiếp đi nha, không đủ để ăn cứ vào bếp, trong đó vẫn còn."
Sirius không nghi ngờ gì nữa, gật đầu, "Vậy được rồi, chú ăn xong liền đi lên giúp con."
Theo trí nhớ, Harry nhanh chóng tìm được hướng dẫn đến phòng ngủ của Sirius, trên đường đi qua gian phòng của Regulus Arcturus Black. Harry im lặng nhìn chăm chú bảng tên trên cánh cửa một lát, sau đó quay đầu, từng bước một rời đi, đi thẳng đến phòng ngủ của Sirius.
Cũng giống như lần đầu tiên Harry nhìn thấy nhiều năm trước, chẳng qua là không bị lục tung mà thôi.
Trong phòng rất rộng, trước kia nhất định là khá đẹp. Có một cái giường lớn với đầu giường bằng gỗ chạm khắc, một tấm màn che bằng nhung thật dài che trên cửa sổ cao, một chùm đèn treo bám đầy bụi bặm, những mẩu đèn cầy cháy sót vẫn còn trong các lỗ chân đèn, sáp nhễu đông đặc tựa những giọt sương giá. Một lớp bụi mỏng phủ trên những bức tranh trên tường và đầu giường, một mạng nhện giăng giữa chùm đèn treo và đầu tủ quần áo bằng gỗ rất to, và khi Harry tiến sâu hơn vào trong phòng, cậu nghe thấy tiếng tháo chạy của bầy chuột bị quấy rầy.
Harry đi đến bên vách tường dán đầy ảnh chụp và tranh cổ động, vươn tay, chạm vào bức ảnh phù thủy duy nhất kia, đó là bốn Học sinh Hogwarts kéo tay nhau đứng chung một chỗ, hướng về phía ống kính cười ha hả.
Bốn tên đạo tặc đều vui vẻ hạnh phúc, vô ưu vô lự.
Năm tháng vô cùng tự do trôi qua.
Thế nhưng giờ đây, năm đó không còn nữa.
Nhóm đạo tặc như thế, cậu Ron và Hermione cũng như thế.
Thì ra bạn bè có thể đồng sinh cộng tử, nhưng lại không thể vượt qua cơn nước lũ chia cắt, từ nay về sau mỗi người một nơi.
Như vậy, rốt cuộc thì còn gì là vĩnh viễn không thay đổi?
Sau khi cậu hai mươi bảy tuổi, đã không ngừng đi thay đổi quỹ đạo của vận mệnh, mãi cho đến hiện tại, rất nhiều chuyện đã bắt đầu thay đổi theo hướng tốt hơn, cho dù cậu vào Ravenclaw, quan hệ của cậu cùng Ron Hermione cũng không tồi.
Nhưng, cậu không quên được quá khứ, không quên được cái ngày năm cậu mười bảy tuổi, ngày mà bộ ba Gryffindor không còn tồn tại nữa.
Một lần ruồng bỏ, cũng đủ làm cậu từ bỏ tình bạn bảy năm. Buồn cười chính là, có lẽ ngay cả phản bội cũng chưa nói tới.
Bọn họ đúng, không thể trở lại như xưa.
Cứ tưởng rằng Ron và Hermione có thể trở thành bạn bè của cậu cả đời, mãi không chia cắt.
Thế nhưng, sự thật lại khác, có một số người một số việc chung quy cũng không thể vĩnh hằng, cho dù kỷ niệm có ngọt ngào đến đâu đi chăng nữa.
Ron, địa vị của tớ trong lòng cậu cuối cùng vẫn kém anh em cậu. Cho nên, tớ chấp nhận.
Hermione, địa vị của tớ trong lòng cậu cuối cùng vẫn kém gia đình nhà chồng của cậu. Cho nên, tớ cũng chấp nhận.
Nhưng các cậu vĩnh viễn cũng không biết, trong cuộc sống mà tất cả thân nhân trưởng bối của tớ đều ra đi, tớ khao khát có bạn bè làm bạn biết bao. Thế nhưng, khi đó ngay cả bạn bè tớ cũng không có.
Đây chính là Harry Potter, anh hùng cứu vớt giới Pháp thuật, thật hoang đường biết bao.
Cho dù hiện tại cậu đã quay về, cho dù tất cả mọi chuyện đều chưa xảy ra, cậu vẫn không thể quên được mùi vị của cảm giác bị bỏ lại một mình.
Cho nên, cậu lựa chọn xa lánh, lựa chọn vứt bỏ, như vậy, bi kịch sẽ không tái diễn lần nữa.
Các cậu vẫn là người quan trọng trong lòng tớ như trước, vì sự an toàn của các cậu, tớ vẫn sẽ bất chấp gian khổ như trước đây, giống như các cậu đã từng làm với tớ vậy.
Thế nhưng, lúc này đây, chỉ sợ chúng ta vĩnh viễn không có khả năng trở thành bạn bè tốt nhất.
Không có bắt đầu, sẽ không có ngày chấm dứt. …Như vậy, cũng tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!