Sau khi rời khỏi phiên tòa, Sirius nói với Harry bằng giọng khàn khàn: "Cha mẹ con ủy thác cho chú làm người giám hộ cho con." Chú ấy khẩn trương cúi đầu, không nhìn Harry, "Nếu bọn họ gặp phải bất hạnh…"
Harry mỉm cười nhìn người đàn ông tóc đen gầy gò trước mắt này, cổ vũ chú nói tiếp
"Đương nhiên rồi. Nếu con muốn cùng dì, dượng của mình sống bên nhau, chú sẽ hiểu mà." Sirius nói, "Nhưng mà, ừm, hiện tại chú khôi phục danh dự, nếu con muốn một …. một mái nhà khác……."
Cho dù không phải lần đầu tiên nghe được những lời này, nhưng hốc mắt Harry vẫn ươn ướt.
"Nhà…" Cậu thì thào nói.
"Đương nhiên, chú biết con sẽ không bằng lòng, " Sirius nhanh chóng nói, "Chú hiểu mà, chú chỉ muốn thực hiện nguyện vọng của bản thân…"
"Chú điên rồi sao?" Harry nói, lộ ra một nụ cười thật tươi, "đương nhiên con muốn rời khỏi nhà Dursley! Chú có nhà sao? Khi nào con có thể chuyển tới?"
Sirius xoay người lại nhìn cậu.
"Con bằng lòng?" Chú nói."Con muốn thật sao?"
"Đúng, con muốn thật mà!" Harry dùng sức gật đầu.
Gương mặt gầy yếu của Black lộ ra nụ cười chân chính, trong nháy mắt hiện ra phong thái tao nhã, tựa hồ làm cho người ta thấy lại người thanh niên chói mắt tuấn dật cùng làm bạn với James mười một năm trước.
"Chú bây giờ là độc đinh mang huyết mạch trực hệ duy nhất của dòng họ Black, nếu không có gì bất ngờ xảy ra chú sẽ có được nhà tổ dòng họ Black, chờ chú dọn dẹp xong, liền đón con tới sống a." Sirius sung sướng nói.
Harry quay đầu nhìn phía Cụ Dumbledore đứng một bên, từ khi cuộc xét xử chấm dứt, cụ liền cùng Giáo sư McGonagall và Snape đi ra, một đường đi theo phía sau Harry và chú Sirius.
"Giáo sư Dumbledore, con có thể không ở nhà dì dượng có được không ạ?"
Cụ Dumbledore nhìn ánh mắt chờ mong của Harry, sau một lúc trầm ngâm, nói: "Đương nhiên có thể, chỉ là năm đó mẹ con đã ếm một Pháp thuật bảo hộ huyết thống phức tạp trên người con, chỉ cần con cùng sống với người cùng huyết thống với mình, sẽ có thể được có được sự bảo vệ mạnh mẽ nhất. Bởi vậy, chúng ta mới để con ở lại nhà dì Petunia con. Nếu con muốn cùng Sirius sống chung, phải cam đoan hàng năm trở về sống trong nhà dì hai tuần, cho đến khi trưởng thành, có thế thì pháp thuật bảo vệ mới có thể kéo dài."
Harry không ngờ Cụ Dumbledore lại nói như thế, hơi sửng sốt, sau đó cười gật đầu đồng ý, nhưng lại không thấy được trong mắt Cụ Dumbledore chợt lóe qua tia nghi hoặc cùng suy nghĩ sâu xa.
Sirius nghe xong lời nói của Cụ Dumbledore, hơi nhíu mi, có vẻ không muốn, nhưng chú biết chuyện này là vì tốt cho Harry nên cũng không nói thêm nữa. Khi chú quay đầu muốn nói với Harry cái gì đó, lơ đãng thấy được hai người đứng phía sau Cụ Dumbledore, Giáo sư McGonagall và… Snape.
"Snivellus! Sao mày lại ở đây?" Sirius thốt lên. Merlin biết, vừa rồi trong mắt chú chỉ có con đỡ đầu nhà mình, cơ bản không nhìn thấy mọi người, nếu không phải Harry vừa rồi cùng Cụ Dumbledore nói chuyện, chỉ sợ chú cũng không chú ý tới lão Hiệu trưởng.
Snape hừ mũi một cái rất nặng nề, vẻ mặt chán ghét, "Chó ngu xuẩn! Ta vốn nghĩ mi chỉ là một con quái vật khổng lồ đầu đầy rơm rạ, giờ mới phát hiện thêm, mi còn là một con quái vật khổng lồ đui mù đầu óc ngu si tứ chi phát triển!"
Hai mắt Sirius lập tức bốc lửa, vừa định nói chuyện, lại cảm thấy tay áo của mình bị lôi kéo nhẹ nhàng, chú cúi đầu nhìn lại, chính là con đỡ đầu của mình a.
"Hử, Harry?"
"Chú Sirius, Giáo sư McGonagall cùng Giáo sư Snape vừa rồi làm nhân chứng, chứng minh ngày hôm qua ngay tại chỗ bắt được Peter Pettigrew cùng hành vi thú tội của hắn. Còn nữa, cũng may mà Giáo sư McGonagall phát hiện Peter Pettigrew là Animagus, còn có Giáo sư Snape cung cấp chân dược đó." Harry nói nhỏ vào tai Sirius.
Sirius có hơi ngỡ ngàng, trầm mặc một hồi, chú mở miệng: "Giáo sư McGonagall, cám ơn cô, và cả…" Chú nhìn đối thủ một mất một còn lúc còn đi học với ánh mắt phức tạp, "… Và cả Snape nữa. Cái ơn này, tôi nhớ kỹ."
Chú cũng không phải người không biết tốt xấu, bất kể Snape đồng ý làm chứng cho chú vì lý do gì đi chăng nữa, chú đều phải cám ơn người này, cho dù bọn họ căm ghét nhau.
Snape không nói gì, ánh mắt đen trống rỗng tĩnh mịch kia liếc Sirius một cái, quay đầu đi, khi lướt qua Cụ Dumbledore, "Tôi đi về trước," sau đó liền hắc bào cuồn cuộn rời đi.
Harry nhìn theo thân ảnh cao lớn kia rời đi, sau đó nói với Sirius: "Chú hiện tại phải về nhà cũ kia sao? Sirius?"
Sirius cười ha hả, vò vò mái tóc đen rối bời, lộ ra răng vàng, "Harry không muốn đợi sao? Nhưng hiện tại con vẫn không thể đi, nơi đó vô cùng dơ bẩn, rất nhiều năm không ai ở, phỏng chừng gia tinh cũng chết, chờ chú dọn dẹp xong sẽ đón con tới."
Harry trầm mặc nhìn răng, tóc chú Sirius và cả thân hình gầy như que củi kia nữa, lại nghĩ tới môi trường dơ bẩn ở số 12 Quảng trường Grimmauld kia cùng Kreacher không nghe mệnh lệnh của Sirius, quyết đoán quay đầu nói với Cụ Dumbledore: "Giáo sư con có thể xin nghỉ một tuần không? Cha đỡ đầu trở về như vậy con thật sự lo lắng."
Cha đỡ đầu đại nhân bên kia như chịu đả kích —— "Harry, chú làm cho người ta lo lắng sao…"
Cụ Dumbledore cười tủm tỉm nói: "A, không thành vấn đề."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!