Anh quốc trong tuần tháng chín, khí hậu cũng được coi là hợp lòng người, cái khô nóng của mùa hạ dần dần lui bớt, thoảng mang theo cái se lạnh mát mẻ của đầu thu. Trời sáng mây trong.
Ngày hôm qua xử lý xong chuyện Peter, làm cho Harry nhẹ thở phào một hơi. Ở buổi học bay xế chiều hôm nay, Harry không biểu hiện thiên phú về bay lượn ra, mà khi bà Hooch tuyên bố tự do hoạt động, cậu bèn bay đến sườn núi nhỏ không có bóng người.
Cậu thừa nhận mình thích bay, nhưng cả đời này, chỉ sợ cậu không có nhiều thời giờ tiêu phí để luyện tập Quidditch nữa, cho nên vẫn cứ cho Cho tiếp tục làm Tầm thủ Ravenclaw đi, cô ấy bay cũng không tệ lắm.
Harry nằm trên sườn núi của một ngọn đồi nhỏ, lười biếng hưởng thụ nửa ngày trộm sống kiếp phù du thoải mái nhàn rỗi với ánh nắng ấm áp, cùng hương hoa cỏ mát lạnh.
Bầu trời xanh thẳm giống như màu của loài hoa "xin đừng quên tôi", thanh thấu mê người.
"Hoa xin đừng quên tôi" a… Harry nghĩ có cũng được mà không cũng không sao.
Nghe nói nó có một truyền thuyết rất mỹ lệ. Tương truyền ở Đức vào thời Trung cổ, một vị kỵ sĩ cùng người mình yêu tản bộ, cô gái rất thích hoa "xin đừng quên tôi", kỵ sĩ liền vì nàng đến bờ sông Ranh để hái, không ngờ trượt chân rơi xuống dòng sông nước chảy xiết, vào khắc cuối cùng, vị kỵ sĩ này đem hoa xin đừng quên tôi trong tay ném cho cô gái, nói một câu, Don"t forget me! Sau đó thì biến mất trong làn nước.
Cô gái kia ngày đêm ôm lấy đóa hoa xin đừng quên tôi, bày tỏ sự trung trinh như một đối với kỵ sĩ nọ.
Thế nhưng, trên thực tế, vị kỵ sĩ này thực ích kỷ a. Nếu biết rõ mình không cách nào ở bên người yêu nữa, vậy tại sao lại phải cầu xin người yêu vĩnh viễn khắc ghi hình bóng y trong suốt quãng đời còn lại mà không còn y bên cạnh.
Người chết đi vĩnh viễn không biết sự ra đi của họ mang đến nỗi chua xót như thế nào cho người còn sống.
Cho nên, nếu như có thể quên, mới chính là một cách giải thoát.
Please forget me.
Harry hy vọng nếu có một ngày, mục tiêu cuối cùng của cậu hoàn thành rồi, sau khi Tử Thần lấy đi linh hồn cậu, mọi người cũng có thể quên cậu đi.
Như vậy, đối với ai cũng đều tốt cả.
Cẩu nhắm hai mắt lại, từ từ chìm vào mộng đẹp.
Ánh nắng ấm vàng ươm rơi trên người thiếu niên nhỏ nhắn, trên gương mặt tái nhợt từ từ phủ lấy một tầng sắc thái ấm áp. Mái tóc đen như mực cũng ánh lên màu rượu mong manh.
Mi mục như họa
Khi Severus Snape tìm được thiếu niên, liền thấy được cảnh tượng như vậy.
Thiếu niên tựa hồ ngủ rất say sưa, lúc này không có gì thoát khỏi bóng râm xanh nhạt của hàng cây dưới ánh mặt trời.
Snape nhíu mày, vẫn quyết định đi về phía trước đánh thức thiếu niên kia. Hắn vừa bước tới một bước, thiếu niên liền đột nhiên mở to hai mắt, nhìn về phía người đang tới. Trong đôi mắt màu xanh biếc không sự mông lung buồn ngủ, chỉ có tỉnh táo và cảnh giác.
Chân mày Snape nhăn lại càng sâu, vì sao thiếu niên trước mắt này lại lộ ra tính cảnh giác chỉ có ở người có nhiều năm kinh nghiệm chiến đấu chứ?
Sau khi Harry phát hiện người đến là ai, ánh mắt nhanh chóng chuyển thành hoang mang, "Ơ, Giáo sư Snape?"
Snape đè nén nghi vấn trong lòng, lãnh đạm nói: "Potter, đi theo ta đến phòng hiệu trưởng, thầy Hiệu trưởng muốn gặp trò." Dứt lời, hắn liền xoay người rời đi, không có chút ý muốn chờ đợi.
Harry vội vàng nắm lấy chổi bay bên người, đứng dậy đi theo, khi đến sân thể dục liền đem cái chổi trả lại cho bà Hooch. Tất nhiên cậu lập tức đuổi theo bước chân Snape, khi chạy đến vị trí song song cùng hắn rồi mới thả chậm lại nhịp bước.
"Giáo sư, Hiệu trưởng tìm con là vì chuyện cha đỡ đầu sao?"
Snape hừ một tiếng, không thèm trả lời.
Harry biết đây là biểu hiện hắn thừa nhận, cậu mỉm cười, không nhắc lại câu hỏi, ngoan ngoãn đi theo Snape.
Về phần trên đường thu được các loại ánh mắt đồng tình của học sinh Ravenclaw nhìn về phía Harry, cùng gương mặt càng đen hơn sau khi Giáo sư đại nhân phát hiện, cái này không được thuyết minh rõ[?](bó tay, không hiểu khúc cuối… Sửa chữa sau vậy)
Khi Harry tới phòng hiệu trưởng liền nhìn thấy Cụ Dumbledore khoác lên mình bộ trường bào chính thức màu tím đỏ sẫm, cảm thấy đã hiểu được đại khái. Nhưng bên ngoài cậu vẫn ra vẻ hoang mang hỏi: "Giáo sư Dumbledore? Thầy tìm con có việc gì ạ?"
"A, Harry, con đã đến rồi sao, vừa rồi Bộ Pháp Thuật mới gửi thông báo đến, năm giờ chiều hôm nay mời dự buổiphán xét, xử lý chuyện của Peter Pettigrew, đồng thời khôi phục danh dự cho Sirius. Con cùng Minerva, Severus là đương sự phải tham dự thẩm lí và phán quyết như thế này, Giáo sư McGonagall dạy xong buổi học sẽ tới đây. Con có thể trở về chuẩn bị, thay trang phục." Cụ Dumbledore cười tủm tỉm nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!