Harry bất đắc dĩ nhìn Neville hai mắt rưng rưng liều mạng nói lời cảm tạ trước mắt. Đủ rồi, Neville, thật đó… sau lần thứ tám Neville lắp ba lắp bắp nói lời cảm tạ, Harry rốt cục nhịn không được ôm trán thở dài.
Vừa rồi cậu theo phản xạ có điều kiện dùng bùa Wingasdium Leviosa (bùa Bay) kéo Neville từ bên ngoài cửa sổ vào, sau đó Neville thần hồn nát thần tính, đến khi an toàn hạ cánh lại bắt đầu cảm tạ không có giới hạn.
"Không có gì đâu mà Neville, chẳng qua tớ cũng chỉ vẫy tay một cái thôi mà, giờ chúng ta đi xuống đi, chắc hẳn các bạn học của cậu cũng đang sốt ruột chờ đó." Nói xong không đợi Neville bắt đầu nói lời cảm tạ thứ chín, Harry bước xuống cầu thang trước rồi tính sau. Neville sụt sịt cái mũi, lốc ca lốc cốc đi theo sau.
Ô, Quidditch gì gì đó, ghét nhất cơ! ← đây tuyệt đối là tiếng lòng của cậu bạn Neville.
Các học sinh khác trên sân thể dục đã bắt đầu bay lên rồi, Bà Hooch chờ một bên thấy Harry và Neville từ toà tháp đi xuống, lập tức đi qua đó đón.
"Trò Longbottom, vừa rồi có té bị thương không?"
Neville lúc này đã bình tĩnh trở lại, "Con không sao, Giáo sư, may mà có Harry cứu con." Từ nãy tới giờ, Neville và Harry đã gọi tên của nhau, thậm chí Neville còn hoàn toàn sùng bái Harry.
" Vậy thì, nhà Ravenclaw thêm mười điểm, vì trò Potter vừa giúp đỡ người khác." Bà Hooch hài lòng nói.
Lúc này, Ron và Hermione phát hiện Neville đã trở về liền chạy tới. Điều đáng nói ở đây là, Hermione từ lúc bắt đầu vẫn duy trì trạng thái bay siêu thấp, tiểu thư Gryffindor chuyện
-gì
-cũng
-biết này trong giờ học bay vẫn không cách nào khống chế được.
"Neville, cậu không sao chứ?" Ron thở hồng hộc chạy tới, quan tâm hỏi.
"Ôi, Neville, thật mừng vì cậu không có việc gì, mấy cái thứ chổi bay này thật sự khó nắm bắt quá." Ở điểm này, Hermione nhất trí tuyệt đối với Neville.
Xem ra không có mình, bộ ba Gryffindor cũng vẫn xuất hiện a. Harry nhìn ba con tiểu sư tử đang cười đùa, khóe miệng cong lên một vòng cung ấm áp.
Như vậy… Là tốt rồi…
Cậu nén chua xót lặng lẽ nổi lên trong đáy lòng, yên lặng lui từng bước, thầm nghĩ muốn xoay người rời đi.
"A, Harry, vừa rồi tớ không chú ý tới cậu, thì ra cái người ở trên lầu kia là cậu đó hả!" Lúc này, Hermione quay đầu lập tức phát hiện Harry.
"A, hóa ra cậu là Harry Potter à! May mà có cậu ở đó!" Ron ngạc nhiên nhìn về phía Harry.
Harry dừng bước, cười cười, "Không có chi, tớ vô tình thấy mà thôi."
"Harry, giới thiệu với cậu, đây là bạn Ron Weasley." Hermione cười nói với Harry.
"Xin chào, Ron, gọi tớ Harry được rồi, rất vui được biết cậu!" Harry mỉm cười bắt tay với Ron.
"Tớ nghe Hermione nói, chính cậu giúp bạn ấy trừng trị tên Slytherin thích bắt nạt kia, giờ cậu lại cứu Neville, thật sự là quá đỉnh nha, về sau cậu chính là bạn của Gryffindor chúng tớ! Ôi, Scabbers, đừng nhúc nhích!" Ron đột nhiên nắm lấy cái túi, trong cái túi căng phồng tựa hồ có cái gì muốn nhảy ra bên ngoài.
Cuối cùng, một con chuột xám béo mập từ trong túi vọt ra, Ron ôm lấy nó.
"Đây là Scabbers, ban đầu là của anh Percy, giờ ảnh để lại cho tớ, con chuột thối này bình thường chỉ biết ngủ, vậy mà hôm nay lại quá hưng phấn. Có lẽ là mới vừa bay trên chổi bay, làm nó sợ hãi. Cậu biết đó, Scabbers rất nhát gan." Ron giải thích với Harry. Tuy rằng giọng của Ron có vẻ cau có, nhưng tay của cậu vẫn rất nhẹ nhàng nâng Scabbers lên.
"Ô, ít nhất Scabbers luôn ngoan ngoãn ở bên cậu mà, Ron, Trevor của tớ luôn không thấy đây nè." Neville mày chau mặt ủ nói.
"Có lẽ là vậy " Harry nhẹ giọng nói, ánh mắt màu xanh biếc không chớp nhìn chằm chằm vào con chuột xám thiếu đi một ngón chân, nắm tay từ từ siết chặt lại.
"Cậu làm sao vậy Harry?" Hermione phát hiện Harry có chỗ hơi lạ.
"Không có việc gì, tớ chỉ vừa phát hiện Scabbers thiếu mất một ngón chân, Ron, nó bị thương khi nào vậy?" Harry chậm rãi nói.
"A, nó ở nhà của chúng tớ đã rất nhiều năm, hình như ngay từ đầu đã là như vậy rồi. Chúng tớ cảm thấy nó rất đáng thương, bèn nhận nó làm thú cưng, cậu biết đó, Scabbers cũng không làm người ta vui vẻ, còn thiếu một ngón chân nữa chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!