Chương 2: (Vô Đề)

Ta nhìn tẩu ấy trồng hết các cây con, lại nhìn tẩu ấy đi cho gà con ăn, nhìn một cái là hết cả buổi chiều.

Ta áng chừng thời gian đã đủ rồi, liền muốn lén về làm bài tập mà tiên sinh giao.

Nhưng vừa quay đầu lại, đã thấy mẫu thân mặt lạnh như nước.

Hồng Liên thấy mẫu thân, cũng vội vàng đặt cuốc xuống, lúng túng đứng tại chỗ, nửa ngày không dám nói lời nào.

Mẫu thân nhìn Hồng Liên chòng chọc, trên mặt không thể hiện vui giận: "Nghe Xảo Cô nói, hơn một tháng nay, ngươi chưa từng viên phòng với A Yến?"

Xảo Cô là một ma ma mới đến phủ, Lưu ma ma nói, bà ta là Yến Hỷ ma ma, phụ trách việc trong viện của đại ca.

Ta không hiểu viên phòng là gì, nhưng chỉ nhìn biểu cảm của mẫu thân, ta liền biết tẩu ấy e rằng cũng như ta, gây ra họa rồi.

Vì mỗi lần ta gây họa, mẫu thân sẽ nghiêm khắc như vậy.

"Nói đi!" Mẫu thân thấy Hồng Liên nửa ngày không lên tiếng, có chút sốt ruột, "Có phải ngươi ghét bỏ A Yến thân thể không tốt hay không?"

"Không! Không ghét!" Hồng Liên lắc đầu.

Mẫu thân nghe lời này, biểu cảm trên mặt hơi giãn ra một chút, nhưng vẫn không vui: "Đã không ghét, vì sao lâu như vậy không viên phòng?

"Trước đây ta đã nói rõ với phụ mẫu của ngươi rồi, ngươi gả đến đây, chính là để sống tốt với A Yến! Sao vừa vào cửa đã thay đổi ý định?"

"Không thay đổi ý định đâu!" Hồng Liên vội vàng ngẩng đầu lên, "Mẫu thân con nói: "Cô gia thân thể hơi yếu, phải nuôi dưỡng cho tốt, nuôi dưỡng tốt rồi hãy có con.""

Nói đến đây, tẩu ấy liền nhìn chằm chằm vào những con gà con đang rượt đuổi nhau: "Phải nuôi đó. Gà con lớn rồi, đều cho hắn ăn, thân thể sẽ tốt thôi."

Mẫu thân sững sờ một chút: "Ngươi nuôi những con gà con vịt này, chính là để bồi bổ cho A Yến?"

Sự chú ý của Hồng Liên vẫn đặt vào những con gà con đó.

Nhưng tẩu ấy gật gật đầu.

Hồng Liên quả thật rất tốt với đại ca.

Tẩu ấy biết đại ca yêu sạch sẽ, nên mỗi ngày tẩu ấy lau bàn sách của đại ca ba lần.

Những loại rau tẩu ấy trồng, cũng ưu tiên cho đại ca ăn trước.

Gà mái đẻ trứng, tẩu ấy cũng tích góp.

Tích đủ hai mươi quả, tẩu ấy liền bắt đầu biến tấu món ăn cho đại ca.

Hoặc chiên, hoặc hấp, hoặc xào, ngày nào cũng không trùng lặp.

Tẩu ấy còn không cho đại ca ăn nhân sâm, nhung hươu, mỗi lần đại phu đến khuyên, tẩu ấy liền cứng cổ cãi vã với đại phu.

"Độc đó, không ăn!"

"Ai da! Thế tử thân thể yếu lắm, nếu không có những thứ bổ dưỡng này treo lên, không được đâu!"

"Chính là không ăn! Ông đi đi! Tất cả đi đi!"

Mấy vị lão đại phu tức đến giậm chân, cuối cùng chỉ có thể đi tìm đại ca.

Nhưng đại ca cũng cam tâm tình nguyện nghe tẩu ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!